|
VẪN MÃI MỘT MÌNH
Loay hoay mãi đời tôi vẫn một mình
Trách gì đâu những cuộc tình bay mất Đời có ngọt ngon như đường, như mật Rồi cũng hoá thành vị đắng vị cay! Tôi vẫn một mình trong gió trong mây Gió thổi muôn chiều, mây bay trăm ngả Sáng dậy soi gương thấy mình bỗng lạ Đời chỉ một mình, vẫn một mình thôi! Cặm cụi một một mình, đời vẫn nổi trôi Như con kiến già bò quanh miệng chén Như con nhộng tằm chưa ra khỏi kén Loanh quanh cuộc đời không thấy đường ra. Nắng tắt rồi còn lóng ngóng ngả ba, Biết chọn ngả nào kịp giờ trời tối? Chẳng còn chờ ai mà tim bối rối Vẫn một mình, một bóng, một gương soi! Soi bóng mình, gương lại tội nghiệp tôi Vẫn con kiến, con tằm buồn ngơ ngẩn Vẫn suốt đời loanh quanh và lẩn quẩn Hạt cát giữa lòng vũ trụ mênh mông. Xoè nắm bàn tay vẫn một số không, Nên thơ viết được câu còn câu mất Nghĩ suy hoài về một điều rất thật: Lắm khi thơ mang hạnh phúc cho đời! TRẦN KIÊU BẠC |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Thursday, May 14, 2015
THƠ T K B
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment