|
NƠI KHÔNG CÒN GIÓ BỤI
|
|
Lòng ở trời Tây, sao mắt ngó phương Đông? Ở phương nầy thương bên kia xa lắc Xe ngược chiều bỏ rơi ngàn nốt nhạc Có ai nhặt giùm gởi lại phía còn em! Nửa đoạn đường ai còn thức thâu đêm Ở cuối ngõ ai tìm ai ngơ ngác Mắt đã khô tìm đâu ra nước mắt Con đường đầy gió bụi còn không? Xe qua rồi, qua địa ngục mênh mông Còn em hay mất em trong giây phút Tưởng thấy em lòng nghe cuống quít Lại mơ hồ một hạnh phúc nhỏ nhoi Chỉ một mình, lại một mình thôi Vẫn chưa thấy ai trả về nốt nhạc Nên mắt vẫn còn khô nước mắt Gió bụi đi rồi không để lại chút hồn em! TRẦN KIÊU BẠC |
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Tuesday, August 11, 2015
THƠ TRẦN KIÊU BẠC
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment