MÙA HÈ KỶ NIỆM
Về thăm trường cũ, buồn da diết!
Khi nắng hoàng hôn rớt cuối trời!
Khi nắng hoàng hôn rớt cuối trời!
Tuổi nhỏ hiện về qua ký ức
Nước mắt nào như chợt tuôn rơi
Sân vắng, chỉ còn bầy chim sẻ
Cửa đóng, then cài, lớp vắng tanh
Không thấy bạn đâu, trường lặng lẽ
Giọt nắng mùa hè rụng mong manh
Còn đây cây phượng già trước ngõ
Hoa đỏ rơi đầy trên lối đi
Chợt nhớ dáng em thường qua đó
Ngồi trên ghế đá học bài thi
Em về thành phố không từ giã
Tôi đứng bên thềm lén ngó theo
Khi em khuất bóng tôi thầm khóc
Khóc một mình thôi, tủi phận nghèo
Thương nhớ gởi vào cánh phương rơi
Tình đã theo hoa rụng cuối trời
Thương đã theo em về nơi khác
Nhớ vẫn còn đây những ngậm ngùi!
TRẦN PHƯỚC VỌNG

No comments:
Post a Comment