Tôi biết gia tài tôi mất hết
Một ngày quên ngóng mắt nhìn sang
Bây giờ tìm đâu còn dấu vết
Mở cửa lại không thấy bóng nàng
Bên đó không còn ngọt phấn son
Tóc không còn vượt quá eo thon
Sáng lẩn trong chùm sương buổi sáng
Chiều trốn vào bao nỗi chập chờn
Mất em tôi mất gần tất cả
Chỉ còn hai má lúm đồng tiền
Hai đồng sót lại trên đôi má
Không ai lấy được hẳn còn duyên
Không tiếc hứa trăm lần không tiếc
Em còn hai má với hai đồng
Ước chi được em thương tạm ứng
An ủi cho vay chỉ một đồng!
TRẦN KIÊU BẠC











