THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Monday, January 18, 2016

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ THƠ CHO CHIẾN TRANH


ĐÔI MẮT CHỨNG NHÂN

Viết cho trẻ em Mỹ và Iraq.

Đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên trong vắt,
Dù ở bên nầy, bên kia đại dương
Dù có khi vui, lúc giận, hay buồn
Mắt trẻ thơ vẫn hồn nhiên trong vắt

Đôi mắt ấy chiều nay bật khóc
Khi quả bom đầu rơi xuống ngoài kia!
Mẹ vừa bước ra,
Cha vẫn chưa về
Tay lóng ngóng, bé không cài được cửa

Chiến tranh ghé qua bên ngoài cửa sổ
Mắt bé trong này đã hết hồn nhiên!
Ở một nơi hòa bình,
Trong một vùng chiến tranh
Mắt trẻ thơ không vô tình như bom đạn

Một nơi tối tăm, một vùng ánh sáng
Trẻ vẫn có chung đôi mắt chứng nhân
Đứa bên kia chưa kịp phân vân
Đã thấy nỗi đau ầm ầm chụp xuống

Đứa bên này giương mắt nhìn luống cuống
Bưng mặt chạy vào bảo mẹ tắt tivi!
Đôi mắt trẻ thơ giờ đầy ắp những hoài nghi.

TRẦN KIÊU BẠC
(Lễ Phục sinh 2003)

THƠ XƯỚNG HOẠ MỪNG XUÂN MỚI

Tân Niên Xuân Tứ

Đầu năm ra ngắm khóm hoa khai
Chạnh nhớ quê xưa tiếc nuối hoài
Một thuở thanh bình vui hạnh phúc
Muôn nhà an lạc đắp tương lai
Vì đâu tiêu tán đời nhân nghĩa
Cũng bởi cường gian lũ độc tài
Sống kiếp tha hương lòng quặn thắt
Nỗi niềm vong quốc tỏ cùng ai.

Dương Quân


TÂM SỰ NGÀY XUÂN

Mừng Tết nâng cành hoa mãn khai
Ngóng về quê cũ nhớ thương hoài
Ước qua Đông lạnh, phong sương khứ
Mong chạm Xuân nồng, hạnh phúc lai
Thế sự thăng trầm tâm vẫn sắc
Nhân tình ly tán ý luôn tài
Mọi người đang ngủ mình ta thức
Tâm sự cùng ai, ai biết ai?

TRẦN KIÊU BẠC 
hoạ bài Tân Niên Xuân Tứ của Dương Quân.
( Mừng Xuân Bính Thân 2016 )

THƠ BẠN BÈ VỀ BÀI THƠ CỦA TRẦN KIÊU BẠC

THƠ NGUYÊN HẠ
(Cảm tác sau khi đọc bài thơ “Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống” của Trần Kiêu Bạc trên Tuần báo Làng số
639, Sacramento, California)

Gặp nhau giữ nắng cháy hè buông
Ngồi sát bên nhau vẫn thấy buồn
Trên những thân quen từng khuôn mặt
Kỷ niệm tràn về như mưa tuôn

Bạn cũ năm xưa không về được
Bạn mới ngày nay cũng vắng luôn
Nhìn dăm chiếc ghế còn bỏ trống
Mà thấy đau lên nỗi nhớ thương

Mừng nhau ly trà hay cốc rượu
Mà nghe sóng dặy ở trong long
Bao năm rồi nhỉ! Mình không gặp
Bể dâu về với bàn tay không

Thật ra tuổi cũng cao rồi đó
Tình bạn vẫn đầy như trăng trong
Vẫn nhớ tiếng cười vang trong gió
Vẫn thấy gần giữa buổi lưu vong

Mừng nhau chén rượu đời lưu lạc
Không dễ gì nghe chữ “tương phùng”
Nhìn quê hương qua vầng mây bạc
Nâng chén buồn, uống nỗi đau chung

Nhớ thương giờ đếm qua từng buổi
Thư từ, dù có cũng như không
Sẽ về đâu?  Lá non xanh biếc
Chỉ lá vàng trong nỗi bâng khuâng

Ba mươi mấy mùa Thu rồi đó
Đau từng thớ thịt những mùa Đông
Nước mắt chảy quanh đời phiêu bạt
Ngày về quê cũ vẫn mênh mông

Ta biết, dưới cầu sông vẫn chảy
Sông còn thơ mộng giữa non sông?
Hay sông đã chết từ dạo ấy
Bởi phù sa ngập đỏ máu hồng?

Gặp nhau xin mừng nhau một chút
Dễ gì gặp lại giữa muôn trùng
Giá mà mắt vẫn chưa khô lệ
Đưa tay vuốt lấy ngàn giọt tuôn

Nhìn dăm chiếc ghế còn bỏ trống
Mà thấy rưng rưng một nỗi buồn
Ghế ngồi còn trống bao nhiêu nữa?
Thì thôi tất cả chỉ vô thường

Xin họa bài thơ buồn độc vận
Để xin được là bạn tâm đồng
Ước gì mình có ngày tao ngộ
Nâng chén buồn, uống nỗi đau chung.

NGUYÊN HẠ 
Sacramento, CA
Vào Hạ 
4/4/2011

Nguồn: Tuần Báo Làng, số 641, 4/8/2011

THƠ BẠN BÈ VỀ TRANG NHÀ TRẦN KIÊU BẠC

LÃNG ĐÃNG VỀ MỘT TRANG WEB


Trang Web văn thơ bám mãi theo tôi
Sau một lần vô tình tôi được biết
Tên rất quen, đọc qua buồn không hết
Da diết từng lời máu thịt quê hương

Thơ vẽ cho tôi biết được mái trường
Nằm yên bình bên nhánh sông Vàm Cỏ
Bà Mẹ quê đầu trần quanh năm lam lũ
Chăm chút từ manh mỏng áo cho con

Thơ không  bỏ quên ánh mắt mỏi mòn
Mơ chiếc cầu bắc ngang niềm mong đợi
Nơi núi rừng học trò đang bối rối
Băng qua sông tìm chữ cuối dây treo

Trong thơ dẫy đầy cuộc sống hắt hiu
Người mò mẫm sống mòn sau mùa lũ
Từ nơi xa nhớ cà phê hương cũ
Mơ dã quỳ, khao khát gió cao nguyên

Thơ chảy theo từng sóng nhớ nằm nghiêng
Buồn mưa Phú Lâm vui nắng rơi Tân Định
Thơ ở Cali mà gần như bên cạnh
Một góc Thanh Đa, nhiều ngõ hẽm Sài Gòn

Thơ gọi về những tâm sự thân quen
Tìm gặp nhau qua ngàn trùng xa cách
Trong bụi nhân gian, thơ trôi rất sạch
Chảy qua hồn lãng đãng khúc hoàng hôn

Cảm ơn trang Web nhà: www.trankieubac.com



PHẠM THỊ CÚC VÀNG

Sunday, January 17, 2016

THỜI GIAN

Quyền lực tuyệt đối của thời gian

Bởi vậy nên Thái tử Tất Đạt Đã bỏ ngai vàng đi tu.
Bởi vậy nên không có một ai tự nguyện bước vào đời
(kể cả con của ông ba Bill Gates , kể cả các công chúa hoàng tử nhỏ của nước Anh, kể cả Albert Einstein ....)
 
 
 
 
 Người lính Không Quân Mỹ Jim Reischl và người yêu Nguyễn Thị Hạnh ở Sài Gòn vào khoảng 1969 và 1970. (Hình: Jim Reischl/Facebook)
 
45 years later, ÔngJim Reischl và bà Nguyễn Thị Hạnh tại Việt Nam mới đây. (Hình: Jim Reischl/Facebook)
 
 

Saturday, January 16, 2016

THƠ TRẦN KIÊU BẠC / DÒNG THƠ XUÔI CHO BIÊN HOÀ

DÒNG THƠ XUÔI CHO BIÊN HOÀ

Có những lần nhớ Biên Hoà không chịu được
Anh chạy xe ra dòng America River
Tưởng như chạy theo sông Đồng Nai, dọc hai bờ
Không thấy lục bình trôi, buồn muốn khóc

Nhớ lại đêm xa nhau,
mình mong thời gian chậm đi một chút
Để kịp trao nhau hoa tím lục bình
Để Biên Hoà mãi mãi của em, anh
Đi về đâu dòng sông quen theo nơi đó

Nhớ nhau không chỉ nghĩ về sóng vỗ
Mà nhiều lần, nhiều thứ nhắc nhớ nhau
Hành lý nghèo không mang được là bao
Vẫn cố nhét thêm Biên Hoà trong túi xách

Mình xa nhau phải đâu là ngăn cách
Mà suốt đời mình không thuộc về nhau
Phải chi mang theo được cây cầu
Như cầu Gành thì gần nhau biết mấy

Thiệt không hiểu Biên Hoà là chi chi mà làm anh nhớ em đến vậy
Lên xe ngồi yên mà Biên Hoà cứ rọ rạy bên vai
Cái túi nhỏ em trao anh vẫn mang hoài
Biên Hoà rung hay xe rung anh không biết

Xe Liên Hiệp trở mình như rên xiết
Chạy vòng vòng rồi ra xa lộ hụt hơi
Anh ngoái nhìn dòng xe lấm bụi đời
Thấy em khóc và nghe Biên Hoà cũng khóc

Mình còn nhau không trong vài giây vài phút
Hay lạc nhau hoài trong cõi nhớ mênh mông
May còn trong nhau qua hương bưởi ngập ngừng
Bám da diết vào tế bào quen thuộc

Đêm soi bóng em một mình không bước
Ngày theo anh lắng tiếng gọi Biên Hoà
Một hôm nào nghe tiếng nhạc vang xa
Em một nửa và Biên Hoà một nửa

Anh u sầu dòng America River thương nhớ
Em lặng buồn Đồng Nai khúc nhớ thương
Gặp nhau qua tiếng sóng đoạn trường
Chung một bóng bên Biên Hoà kỷ niệm?


TRẦN KIÊU BẠC 
(đêm nhớ Ai và Biên Hoà)

Monday, January 11, 2016

NHỮNG THÁNG MƯA DÀI 




Sàigòn tháng chín còn mưa
Quên che lỡ ướt bài thơ tình buồn
Mưa còn liếm nhạt môi son
Làm sao vắt hết giận hờn trong nhau
Chờ mưa tạnh, nghĩ còn lâu
Vô tư mưa cứ dội vào tóc ai 
Mưa hoài nên giận càng dai
Chờ cho hết giận chắc vài cơn mưa
Tháng mười mưa cũng đang chờ
Làm sao khô hết bài thơ giận hờn?
Thôi thì mưa cứ mưa luôn 
Hai ta ướt hết, cái buồn cũng tan.



TRẦN KIÊU BẠC
DÒNG MÁU DÒNG THƠ  

Khi một giọt máu bị mất đi
Chỉ một giọt thôi, đã thấy mình đổi khác
Bởi dòng máu do Mẹ Cha ban phát
Không có Người, không có máu trong ta

Nếu thật lòng khi viết những bài thơ
Cảm xúc dù nhỏ nhoi, nhiều khi không rõ nét
Cũng thấy đâu đây bóng Mẹ Cha thân thiết
Máu chảy trong thơ, thơ qua ngỏ thâm tình



Một giọt máu rơi là thơ chạy lạc đường
Cảm xúc không lối đi quay về hướng khác
Chỉ một giọt thôi, mà vô cùng nuối tiếc
Máu ngưng chảy rồi thơ cũng đứt dòng thơ!

TRẦN KIÊU BẠC 

LỜI HAY Ý ĐẸP ĐÀU NĂM 2016



 
                                                          loihay.png


 tp9.jpg
Đường về khép bóng trần gian
Lợi danh gói một hành trang vô thường



 tp8.jpg
Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không


 tp7.jpg
Phú quý vinh hoa như mộng ảo
Sắc tài danh lợi tựa phù du


 tp6.jpg
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
Thong dong tự tại vậy mà vui

                                                          tp5.jpgĐêm qua mộng lại thật gần
Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh


 tp4.jpg
Ta về giữ mộng trinh nguyên
Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài


 tp3.jpg
Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi
Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về

 tp2.jpg
Thân như bóng chớp chiều tà
Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời
Sá chi suy thịnh cuộc đời
Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành

Mãn Giác Thiền Sư

 tp1.jpg
Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ

Ghi chú
tranh của Họa sĩ Koukei Kojima (Jap
anese)

Thursday, December 31, 2015

Sunday, December 13, 2015

THƠ BẠN BÈ/ HOÀNG THỊ LÃNG MÂY/ MÙA GIÁNG SINH LẠI VỀ

MÙA GIÁNG SINH LẠI VỀ
Mùa Giáng Sinh lại về, nhớ chăng anh ?
Chiều hôm nay trời bắt đầu trở gió
Se se lạnh thêm rộn ràng phố nhỏ
Còn riêng em nỗi nhớ cứ ngập tràn
Đừng để em đêm thánh lễ lang thang
Bên giáo đường đơn côi hờn bóng lẻ
Đừng để em phải rưng rưng mắt lệ
Khi một mình ngơ ngác giữa trời sao
Đừng để em chờ đợi đến nghẹn ngào
Màu áo tím dịu dàng hằng ấp ủ
Chiều Noel mặc cùng anh xuống phố
Đợi đến giờ giáng thế Chúa Ngôi Hai
Về nghe anh cho hạnh phúc dâng đầy
Bờ vai rộng che bớt trời sương gió
Em cùng anh cúi quỳ bên máng cỏ
Thầm nguyện cầu trong giờ phút thiêng liêng
Anh không về em mắt ướt lệ viền
Cho nhạt nhòa ngàn sao về tụ hội
Đừng để em dõi mắt nhìn vời vợi
Phía không anh...trong đêm thánh vô cùng
hoangthilangmay
05/12/2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ NHỚ MÀU MẮT EM TRONG

NHỚ MÀU MẮT EM TRONG




Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch ôm nhau trong chén chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng
Nhưng khi liếc qua như thấy cả lòng người

Giá chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi
Mình đâu tình cờ gặp nhau thạch chè Hiển Khánh
Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính
Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong

Bây giờ xa nhau, anh nhớ mắt em vô cùng
Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy
Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy
Rung động đầu đời đến từ mắt em thôi

Anh nhớ ra rồi, đôi mắt ấy xa xôi
Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa
Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa
Khóc giọt mưa chiều sao giữ được mắt ngày xưa

Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa
Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt
Màu thạch muôn đời đeo màu trong suốt
Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong!

TRẦN KIÊU BẠC

THƠ BẠN BÈ / HOÀNG THỊ LÃNG MÂY

VỀ THĂM SƯ PHẠM CHIỀU MƯA


Sư Phạm chiều mưa rơi
Mây giăng phủ góc trời
Tựa bên hiên thờ thẫn
Mưa, mưa hoài không ngơi?
 
Cây hoàng điệp ngoài sân
Rưng rưng nụ hoa vàng
Nhẹ bay theo làn gió
Cho lòng đầy bâng khuâng
 
Hành lang vẫn lặng thinh
Sao chẳng thấy bóng hình
Tường vôi hồng ấm áp
Ánh mắt nào lung linh?
 
Lớp học vẫn còn đây
Kỷ niệm bao tháng ngày
Vụng về giờ thực tập
Áo lụa mềm bay bay
 
Thời gian vụt qua mau
Tóc xanh nay bạc màu
Nhớ bảng đen bục giảng
Nhớ rộn ràng bước nhau
 
Chiều mưa ghé thăm trường
Nghe gọi về yêu thương
Lật từng trang ký ức
Lắng đọng niềm tơ vương.
 
 
 hoangthilangmay
08/12/2015

Monday, December 7, 2015

THƠ CỦA BẠN TỪ VIỆT NAM/ TA LẠC MẤT NHAU/ HOÀNG THỊ LÃNG MÂY


TA LẠC MẤT NHAU


Hãy tiễn em chỉ một quãng đường thôi
Giờ chia biệt, anh hãy về đi nhé!
Đừng quay lại dặn dò rơi mắt lệ
Em lẻ loi bên dốc đá rêu buồn
Mây lặng lờ tím ngắt buổi hoàng hôn
Không gian đẫm lời thơ sầu rưng rức
Chiều ở đây khói lam mờ thổn thức
Một mình em lặng lẽ đếm cô đơn
Nhìn dáng anh mất hút cuối con đường
Em chợt thấy trái tim mình vỡ nát
Bao kỷ niệm ngọt ngào từng chiu chắt
Chẳng lẽ nào chia cách được đôi ta?
Tiếng thông reo cho nỗi nhớ mù lòa
Sương xuống lạnh bờ vai gầy se sắt
Khói thuốc thoảng cay nồng lên môi mắt
Giữa đường đời ta lại lạc mất nhau!

hoangthilangmay

Sunday, December 6, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC/ẤM ÁP CƠN MƯA SÀI GÒN


ẤM ÁP CƠN MƯA SÀIGÒN



 Gởi lời chào cơn mưa Sàigòn
Qua kẽ tay hạt lên đầy nỗi nhớ
Mưa chưa ướt hết chiều dài phố nhỏ
Ướt lòng người nầy đứng đợi người kia

Từ lúc nào mưa nhả những lời thơ
Những con chữ chạy theo mưa ướt đẫm
Gió ghé qua tim ai chừng lóng ngóng 
Cho Sàigòn nhỏ giọt khúc pha lê

Giá như đèn không sáng bên kia
Chắc gì ai biết ai còn đứng đợi 
Chảy vào lòng ai hạt mưa nóng hổi 
Lạnh lẽo bên ngoài, ấm lại bên trong!

Hỏi thăm Sàigòn, 
Thơ còn ướt hay không?

TRẦN KIÊU BẠC 

Thursday, December 3, 2015

VUI VUI!LÂU LÂU MỚI TRỞ LẠI NHÀ VÌ CÓ NHIỀU CHUYỆN BUỒN!


1) Anh chồng: "Sao thượng đế lại sinh ra phụ nữ vừa xinh đẹp vừa ngốc nghếch thế nhỉ?"
Cô vợ đáp:" Có xinh đẹp mới khiến các anh xiêu lòng, có ngốc nghếch mới chịu được các anh."

2) Trong bữa cơm, cô vợ than:" Hồi trước anh toàn ăn đầu cá, đuôi cá cơ mà! Bây giờ thì miếng nào ngon, anh chén trước là sao?"
Anh chồng vừa nhai vừa đáp:" Mục tiêu nay đã khác. Hồi trước anh đóng vai người đi câu, bây giờ anh phải thưởng thức thành quả chứ."

3) Hai vợ chồng đi coi triển lãm hội hoạ.
Anh chồng cứ đứng đực trước một bức hoạ thiếu nữ khoả thân chỉ có vài chiếc lá che đi bộ phận nhạy cảm.
Cô vợ bực bội hỏi:" Anh định chờ mùa thu đến mới chịu cất bước hả?"
Anh chồng thật thà đáp:" Chỉ cần một cơn gió là đủ."

4) Cô vợ hỏi:" Sao con trai bọn anh cứ mê mẩn những cô nàng ngực bự nhỉ?"
Anh chồng bình thản đáp:" Ngực bé thì tụi anh cũng có rồi còn gì."

5) Có hôm cô vợ đứng ngắm nghía hồi lâu trước gương rồi bật khóc, "Em đã già đã xấu như này rồi sao?".
Anh chồng ngồi cạnh an ủi:" Thỉnh thoảng em mới soi gương một lần đã thương tâm thế này rồi, ngày nào anh cũng nhìn thấy em chả nhẽ anh phải khóc cạn nước mắt sao?"

6) Anh chồng đi làm về mặt mũi thất thểu, cô vợ lo lắng hỏi:" Sao thế anh?"
Anh chồng ủ rũ đáp:" Nãy trên bus anh nhặt được 500k."
Cô vợ ko hiểu hỏi:" Thế anh phải vui mới đúng chứ!"
Anh chồng thở dài:" Nhưng có người nhìn thấy đòi chia nửa, kết quả anh đưa hắn 250k."
Cô vợ vẫn thấy lạ:" Thì vẫn còn 250k, anh buồn cái gì?"
Anh chồng ôm đầu:" Nhưng vừa rồi giở ví đếm tiền mới phát hiện ra 500k đó là anh đánh rơi!"

7) Anh chồng khá là sợ vợ, một hôm làm vợ nổi giận tát anh một cái.
Anh gầm lên:" Cô tát tôi cái nữa thử xem!"
Cô vợ ko do dự tát luôn cái nữa.
Anh chồng bèn thở phào nói:" Thấy cô chịu nghe lời thế nên tôi tha cho lần này đó."

8) Cô vợ bảo:" Anh hay nói mớ quá, mai đi khám bác sĩ xem sao."
Anh chồng lắc đầu nguầy nguậy:" Không đi! Nhỡ bác sĩ chữa khỏi thì trong nhà này anh chẳng có chút quyền phát ngôn nào à!"

9) Cô vợ hỏi:" Con trai bọn anh ghét nhất điều gì ở cánh con gái?"
Anh chồng ngẫm nghĩ hồi lâu rồi bảo:" Chúa ghét con gái bọn em suy đoán lung tung."
Cô vợ hỏi:" Vì sao?"
Anh chồng chán nản thở dài:" Vì toàn đoán trúng phóc thôi."

10) Cô vợ lục thấy đống phim xxx trong máy tính chồng, bực mình hỏi:" Có vợ rồi còn tàng trữ đống này làm gì nữa?"
Anh chồng vội đáp:" Thế sao em còn coi phim Hàn Quốc?"

11) Đi trên đường, thấy một em bé kháu khỉnh dễ thương, cô vợ liếc chồng rồi ngán ngẩm bảo:" Sau này con mình mà giống anh thì xong đời."
Anh chồng nhướng mày đáp:" Nó mà không giống anh thì em xong đời."

12) Hai vợ chồng ngồi ghế đá công viên, có một cô gái trẻ trung xinh đẹp lướt qua, thu hút được sự chú ý của anh chồng.
Cô vợ tức tối bảo:" Nhìn cái gì mà nhìn? Có gan thì chạy theo sờ mông cô ta đi, tôi cho anh 1 triệu đấy."
Anh chồng đỏ mặt:" Em cứ đùa."
Cô vợ gằn giọng:" Đùa gì, cho 2 triệu đấy."
Anh chồng lúng túng:" Bảo không là không mà!"
Đúng lúc này, cô gái quay lại bảo:" Sờ đi anh ơi, chúng ta chia đôi." LÂU QUÁ 

Sunday, November 1, 2015

TANG LỄ NGUYỄN NGỌC HÙNG

CÓ MỘT NGÀY SUY TƯ VÀ NHIỀU NGÀY SUY SỤP

Tin bạn Nguyễn Ngoc Hùng không còn ở lại thế gian, vội vã ra đi, xa biệt chúng ta đến với tôi rất sớm từ Nguyễn Đình Hào, rồi đến từ người cháu của Hùng làm tôi xúc động và hoang mang không ít. Bạn ra đi không một lời từ giã hay một tin báo trước làm tôi ngơ ngẩn và ngậm ngùi.
Dù đã biết phần nào lẽ Vô Thường của tạo hoá, tôi cũng thấy xót xa khi tiễn đưa bạn Hùng về nơi mịt mùng của một thế giới khác lạ mà tôi chưa từng biết tới…



Như đã sắp xếp, sáng ngày 27/10/2015, chúng tôi từ Sacramento chung một xe gồm anh Lê Huy Trân (ĐS khoá 10, và là đồng sự của Hùng hồi ở Huế ngày xưa), Anh Chi. Nguyễn Đình Hào và tôi, Trần Ngọc Danh. Chúng tôi cùng nhau trên khoảng đường dài mà chìm lắng tâm tư  mỗi người một khác, chỉ nhìn nhau buồn bã và tiếc rẻ khi cùng nói nhau nghe:” Phải chi bây giờ là lúc mình ghé thăm Hùng, Alô Hùng và hẹn gặp nhau ở ngả tư hay quán ăn nào đó thì hay biết mấy!…” Anh Trân trầm tỉnh nhất và thốt ra: “Đã trễ rồi! Mấy chục năm xa Hùng, tôi chỉ biết tin Hùng qua bạn bè và vài lần gọi phone thăm hỏi, nhưng chưa bao giờ có dịp gặp
người bạn dễ mến nầy… Tất cả đã trễ thật rồi…”

Chúng tôi đến nhà quàn DUGGAN’S FUNERAL SERVICE thuộc San Francisco City chừng quá 12 giờ trưa vài phút. Tang quyến vừa làm lễ và tụng niệm đợt 1 xong. Chị Cẩm Vân cũng vừa đến. Chúng tôi xin phép Lễ Phật và viếng Hùng. Anh Trân và tôi đã nói với nhau là không để xúc động làm thê thảm thêm cho tang lễ, nhưng không khí sầu thảm bao trùm khi Anh Hào khóc thành tiếng bên quan tài bạn. Tiếng than khóc và kể lễ làm lòng tôi chùng xuống. Chị Hùng và các cháu cũng rơi thêm nước mắt sau biết bao lần nước mắt đã rơi. Nhìn thân thể bạn im lặng trong quan tài, không nói năng , không một nét mặt hay cử chỉ thông cảm, tôi
nghĩ đến một kết thúc đơn giản của một đời người, và tôi thật sự suy sụp sau giây phút suy tư.
(Tôi về nhà bị bệnh mấy hôm mới viết lại được)

Chúng tôi lần lượt đến chia buồn cùng Chị Hùng và tang quyến gồm những người thân của Hùng từ nơi xa về và 4 cháu, gồm 3 gái với chồng con và 1 trai còn học trong College.
Anh Hào giao tôi thay mặt các bạn cùng Khoá Đóc Sự 17 với Hùng, nối lơi chia buồn và trao phong bì 2 ngàn 200 USD của các bạn chung góp để thêm tiền nhang khói cho Hùng. 
(Sau nầy số tiền tăng lên 2 ngàn 600 thì Hào sẽ gởi tiếp cho tang quyến kèm danh sách các bạn sau)

Tang lễ không nhiều khách. Hình như không khí ấm cúng quanh gia đình làm cho Chị Hùng và
các con cùng chúng tôi  như gần nhau và thông cảm nhau nhiều hơn. Chị Hùng nói lơi cảm ơn các bạn qua nước mắt làm tôi dù cố nén cảm xúc cũng rơi lệ thay lời!

Theo chương trình, lễ tang Hùng sẽ chấm dứt lúc khoảng 5 giờ chiều qua một Lễ Thiêu ở nơi khác và theo di nguyện của Hùng thì Linh Cốt của bạn sẽ đươc giữ lại Hoa Kỳ phân nửa, còn phân nửa còn lại sẽ đưa về quê nhà, gởi vào đất Huế của Hùng, nơi Hùng còn Bà Mẹ Già mòn mỏi trông con, giờ lại ngâ.m ngùi cảnh tre già khóc biệt măng non!



Vì đường xa và thường bị kẹt xe nên chúng tôi xin phép không dự Lễ thiêu thân xác Hùng. Kẹt xe chỉ là lý do “ biểu kiến” mà thật ra “lý do thật:, theo anh Huy Trân thì “ Sợ thằng Hào sẽ không chịu nổi cảnh thấy xác bạn mình tan theo mây khói…”

Chúng tôi chia tay Chị Hùng và các cháu trong niềm xót thương vô hạn!
Vào thăm bạn lần cuối trước khi ra về, tôi thấy Cẩm Vân và anh Trân mắt đỏ hoe, Anh Chị Hào

rơi lệ thành dòng. Còn tôi thì cố ngăn cảm xúc và nói rõ to: Vĩnh biệt bạn, Hùng Cố Đô ơi! và trong suy nghĩ cúa mình thì “ Ngày nào Cố Đô Huế còn thì HÙNG CỐ ĐÔ sẽ còn mãi trong tâm tư của toàn thể đồng môn của Hùng, khoá Đốc Sự 17 cúa chúng ta!”


TRẦN NGỌC DANH

Wednesday, October 21, 2015

SUY GẪM !

CÓ BÙN MỚI CÓ SEN
Câu chuyện 1:
Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:
- Thưa thầy, con muốn buông một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.
Nhà sư đưa cho cô gái 1 cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc,nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị phỏng,cô buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Đau rồi tự khắc sẽ buông!
Vấn đề là, tại sao phải đợi tổn thương thật sâu rồi mới buông?
Câu chuyện 2:
Một chàng trai đến tìm nhà sư , anh hỏi:
-Thưa thầy con muốn buông xuôi vài thứ nhưng con do dự quá, con mệt mỏi vô cùng.
Nhà sư đưa anh ta 1 cái tách và bảo anh cầm, đoạn ông rót đầy tách trà nóng vừa mới pha xong.
Chàng trai nóng quá nhưng anh vẫn không buông tay mà chuyển từ tay này sang tay kia cho đến khi nguội đi rồi uống và cảm nhận thấy rất ngon. Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Cứ đau là buông thì con đã bỏ lỡ những cái tốt đẹp sau đó rồi!
Vấn đề là tại sao cứ đau là phải buông trong khi còn có thể làm cho nó tốt đẹp lên.
Trong cuộc đời vốn phức tạp này, chỉ có ta mới biết lúc nào nên cầm lên và bỏ xuống chuyện của chính mình.

NHÂN CHUYỆN PHAN HUYỀN THƯ ĐẠO THƠ Ở VN ( ĐẠO THƠ của PHAN NGỌC THƯỜNG ĐOAN)

Bài thơ của Huyền Thư và Thường Đoan

 .
BẠCH  LỘ - Phan Huyền Thư
(Độc ẩm với Lã Bất Vy)
Những gương mặt người
Quen mà không quen 
Từng giọt sương nén trong veo câm nín 
Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh 
Em một mình 
Ngồi khuấy loãng thời gian
Buổi sáng muốn ôm anh
Nắng nói lời mê ngủ 
Buổi sáng muốn gọi anh 
Mây tái mặt thẫn thờ 
Quàng nỗi nhớ lên gối chăn bỏ ngỏ
Bản Blues jazz đêm qua lẩn khuất phím dương cầm 
Người thiên di cung bậc cuối cùng 
Nụ hôn nửa vời
Trái tim không cửa 
Bóng ai hờ hững xéo trên lá cỏ 
Điềm tĩnh ngồi chờ gió 
Về tan cùng tàn thu 
Buổi sáng
Một mình
Quen mà không quen...
Lục lọi trí nhớ một hình nhân đêm
Quấn quýt trùng căng kén ngà, tơ lạ 
Nuốt vào chầm chậm như loài lông vũ 
Vừa bay vừa thảng thốt…âm u 
Buồn ngại ngần níu vạt ngu ngơ 
Chậm mất nhau cuối mùa 
Bão giông đã nửa đời lạc nhịp 
Cơn đau da lươn lên men vân gốm 
Buổi sáng mị tình 
Nốc cạn
Một tứ thơ.
BUỔI SÁNG - Phan Ngọc Thường Đoan
Những gương mặt người
Quen và không quen
Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh
Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh
gõ thức mặt trời
Em ngồi một mình
Khuấy loãng thời gian
Buổi sáng muốn gọi anh
Nắng nói lời mê ngủ
Gió se lạnh chối từ
Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ
Bản giao hưởng đêm qua còn phảng phất trên phím dương cầm
Người đã vội quên cung bậc cuối
Nụ hôn nửa vời
Trái tim không cửa
Ai hờ hững xéo lên lá cỏ
Buổi sáng ngồi một mình
Không quen những nụ cười lạ
Em đậm đặc với nắng thu mưa hạ
Tan cùng tàn đông
Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân
Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng
Khói thuốc cay và cà phê đắng
Cơn đau màu men ngà
Buổi sáng ngồi một mình
Uống cạn kiệt
lạ
quen!