THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Monday, August 17, 2015

Mẹ Vẫn Mãi Bên Con -Tho Trần Kiều Bạc -Hồng Vân

TỰ HỎI LÒNG MÌNH



Câu hỏi quen quen chợt đến với mình
Nhờ ai cho đôi vai mình vươn lớn?
Một trí thông minh, tâm hồn trong sáng
Luân lưu dòng máu đỏ chảy trong người?

Câu hỏi ngắn thôi nhưng khó trả lời
Nếu không nhớ vai Mẹ oằn quang gánh
Áo vá vai chưa chắc che thân ấm
Sớm sương ngày, chiều ướt đẫm sương đêm

Nếu chưa biết vì sao lưng Mẹ còng thêm
Dép đứt quai không dám mua đôi mới
Vắt dòng sửa thơm cho mình lớn vội
Mẹ còn gì hay chỉ nắm tay không?

Bây giờ chỉ còn đôi mắt bao dung
Sâu thẳm nhìn con qua hương khói nhạt
Chưa trả lời mà đau như muối xát
Tự hỏi lòng dâng Mẹ được gì chưa?

Mẹ có đòi chi con trẻ ngây thơ
(Dù bao lớn Mẹ vẫn coi là con trẻ)
Chỉ cần lúc Mẹ ngủ yên ta bước nhẹ
Kéo rèm cao thêm khi gió lạnh về

Khi Mẹ đau chỉ cần đứng cận kề
Rót nước ấm, đưa Mẹ cầm viên thuốc
Lời an ủi có chi mà to tát
Mẹ rất cần ta dù nửa nụ cười

Chỉ vậy thôi và chỉ có vậy thôi
Mà sao mình vẫn chưa làm trọn vẹn
Để bây giờ xót xa nhìn ngọn nến
Loay hoay hoài lời đáp vẫn chưa xong!



TRẦN KIÊU BẠC
XA NHAU



Mình đứng hai bờ mong ngóng nhau
Nhớ đêm hai đứa chụm chung đầu
Thương ngày chia sớt từng tia nắng
Vô tình đâu nghĩ chuyện biển dâu

Bây giờ mình đã thật xa nhau
Nước vẫn đi qua mấy nhịp cầu
Mình đứng chờ trên cầu gãy nhịp
Nước đầy oan trái vội trôi mau

Tay không còn nắm chắc tay nhau
Tình xa cho nỗi nhớ cấu cào
Trầu hết xanh như từng xanh lá
Cau còn cay đắng những buồng cau

Mắt không còn trong mắt của nhau
Bốn con mắt đỏ ướt mưa Ngâu
Giá như mắt được nhìn nhau mãi
Có bao giờ mình mất nhau đâu

Không còn nói được tiếng yêu nhau
Cũng đành khóc nhớ buổi ban đầu
Mai sau trong cuộc đời phiền muộn
Nhìn trầu lại nhớ đến hương cau.

TRẦN KIÊU BẠC

Tuesday, August 11, 2015

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

NƠI KHÔNG CÒN GIÓ BỤI  




Lòng ở trời Tây, sao mắt ngó phương Đông?
Ở phương nầy thương bên kia xa lắc
Xe ngược chiều bỏ rơi ngàn nốt nhạc
Có ai nhặt giùm gởi lại phía còn em!

Nửa đoạn đường ai còn thức thâu đêm
Ở cuối ngõ ai tìm ai ngơ ngác
Mắt đã khô tìm đâu ra nước mắt
Con đường đầy gió bụi còn không?

Xe qua rồi, qua địa ngục mênh mông
Còn em hay mất em trong giây phút
Tưởng thấy em lòng nghe cuống quít
Lại mơ hồ một hạnh phúc nhỏ nhoi

Chỉ một mình, lại một mình thôi
Vẫn chưa thấy ai trả về nốt nhạc
Nên mắt vẫn còn khô nước mắt
Gió bụi đi rồi không để lại chút hồn em!

TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET/ NHỮNG CHUYỆN CẢM ĐỘNG

Cõng mẹ lên núi rồi bỏ lại chốn rừng sâu, nhưng con đâu ngờ…

Một người đàn ông trẻ biết rằng bản thân không còn khả năng phụng dưỡng người mẹ già của mình, nên anh quyết định sẽ mang mẹ vào vùng núi gần nhà và bỏ lại ở trong đó. 

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Một người đàn ông trẻ không còn khả năng chăm sóc mẹ nữa nên quyết định mang mẹ vào vùng núi gần nhà và bỏ lại trong đó. (Ảnh: Secret China)

Khi tối đến, anh nói với mẹ rằng anh muốn đưa bà ra ngoài đi dạo. Anh cõng bà trên lưng và đi lên con đường núi. Anh đi thật xa khỏi con đường mà trước đây họ đã từng đi qua, như muốn chắc chắn rằng bà sẽ không trở về nhà được nữa.

Một lúc sau nhìn lại, anh trở nên rất tức giận khi phát hiện mẹ mình đã bí mật thả những hạt đậu khô để đánh dấu tuyến đường, anh khóc: “Sao mẹ lại làm vậy chứ?” Bà mẹ nhẹ nhàng trả lời: “Đứa con khờ này, mẹ sợ rằng con sẽ bị lạc khi không còn mẹ dẫn đường cho con về nhà nữa.”

Quả táo con đưa mẹ 

Một người mẹ hỏi con trai 5 tuổi của mình: “Nếu con và mẹ bị lạc đường nhưng không có nước và chỉ có hai quả táo, con sẽ làm gì?“

Con trai của bà đã nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Con sẽ cắn vào mỗi quả táo một miếng.“

Mẹ của cậu thất vọng, nhưng không la mắng cậu. Bà hỏi cậu bé một cách nhẹ nhàng: “Con có thể cho mẹ biết tại sao con lại làm thế không?”

Nước mắt bà trào ra khi nghe cậu bé  trả lời: “Bởi vì con muốn đưa quả táo ngọt nhất cho mẹ.”

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Nước mắt bà trào ra khi nghe cậu bé trả lời: “Bởi vì con muốn đưa quả táo ngọt nhất cho mẹ.” (Ảnh: taopic.com)

 Đôi mắt của cô gái mù

Một cô gái mù không có gì trong cuộc sống hết, ngoại trừ một người bạn trai yêu thương cô hết mực.

Anh hỏi cô: “Vào ngày mà em có thể nhìn thấy được, em sẽ lấy anh chứ?“

Cô trả lời: “Vâng!” ngay lập tức.

núi sâu, mù lòa, cõng mẹ,
Khi anh rời đi, anh gửi cho cô một lời nhắn: “Hãy chăm sóc tốt cho đôi mắt của anh.” (Ảnh: Secret China)

Một ngày, cô nhận được tin từ bệnh viện rằng cô có thể được cấy ghép giác mạc. Giây phút mà cô bình phục, cô phát hiện ra bạn trai của mình bị mù. Khi anh ấy cầu hôn cô một lần nữa, cô từ chối vì anh là một kẻ mù lòa.

Lúc anh rời đi, anh gửi cho cô một lời nhắn: “Hãy chăm sóc tốt cho đôi mắt của anh.”

Thiên Long, theo Vision Times

Saturday, August 1, 2015

THƠ TKB

VỀ THĂM MỒ MẸ






Mỗi lần nhớ Mẹ con ghé thăm
Bơ vơ chân đến chỗ Mẹ nằm
Xem cỏ có còn xanh lá cỏ
Hay đã úa vàng theo tháng năm

Tần ngần con đứng trước mộ bia
Gió chuyển mùa thương lạnh bốn bề
Ảnh Mẹ mờ theo làn khói mỏng
Tên còn in đậm lớp sương che

(ảnh lấy từ Internet để minh hoạ)

Mù sương ướt lá trên mồ Mẹ
Như trán mồ hôi Mẹ thuở xưa
Tấm lưng xa hẳn thời con gái
Cũng ướt theo cơn gió nghịch mùa

Cần khăn tẩn mẩn lau bia mộ
Con thấy Mẹ vui mắt sáng ngời
Nỗi buồn giấu kín sau cỏ rối
Con nhìn chỉ thấy nụ cười tươi

Nhìn kỹ chính mình trong bia mộ
Thấy lại tuổi thơ khoảng lên mười
Thấy ảnh con chìm qua ảnh Mẹ
Nhớ ngày theo Mẹ dẫn đi chơi

Mẹ đi đâu mất chừng lâu lắm
Con chỉ tìm qua dấu bia nầy
Bóng Mẹ còn in trên đá lạnh
Hay đã bay cùng mây trắng bay?

Ước ao thường lại thăm mồ Mẹ
Để lau bia mộ sạch hoài hoài
Lau xong nhìn rõ mình trong đó
Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!


TRẦN KIÊU BẠC



THƠ TKB

XA XƯA MỘT THUỞ LÀM DÂU  
(điệu Ca dao) 



" Má ơi ! Đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà Má đâu? " (1)
Mai nầy xong lễ trầu cau
Con ôm khăn gói làm dâu nhà người
Con về bên đó xa xôi
Xa như con nước sông trôi dặm dài
Quê chồng muôn ngả ngược xuôi
Phận làm dâu biết buồn vui riêng mình
Trót làm ngọn sóng chênh vênh
Bão giông đâu biết bình yên đâu ngờ
Gom đầy một góc ngày thơ
Gởi cho Má cất trong giờ rước dâu
" Má ơi đừng đánh con đau
Để con bắt ốc hái rau Má nhờ " ( 2)
Câu ca dao những ngày xưa
Má đưa võng, buộc lời ru vào hồn
Quê xa nhớ Má lòng buồn
Lại thèm Má đánh trận đòn thật đau
Bây giờ cam phận con dâu
Lại đi bắt ốc hái rau cho người
Ghe đưa dâu trở lại rồi
Cúi đầu lạy Má con rời xa quê
Trăm năm chưa chắc con về
Nghe ca dao nhớ bờ đê sông nhà
Má ơi! Đừng gả con xa !...

( 1) ( 2) Ca dao VN .

TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TREN NET/ANH HAI CỦA TÔI ( vnexpress.net)

Anh hai của tôi




Anh chở tôi bằng xe đạp vượt quãng đường hơn 200 km để lên Sài Gòn thi đại học, với quyết tâm "có làm ăn mày hay ở đợ cho người ta anh cũng sẽ nuôi em học".
Đầu năm 1990, cả nhà tôi chuyển vào Nam làm kinh tế mới, không ruộng đất, không người thân thích, cái đói nghèo đeo đuổi gia đình trong từng giấc ngủ. Nghèo quá nên mấy anh em chẳng đứa nào được học đến nơi đến chốn, riêng tôi vẫn mong lắm thoát cái nghèo bằng con chữ.
Tốt nghiệp cấp ba là cố gắng của bao buổi đi làm cỏ, chặt mía, cuốc đất, xịt thuốc sâu, lên rừng kiếm củi nấu than, mót sắt vụn. Tôi bí mật nộp hồ sơ đi thi đại học với sự ủng hộ của anh hai. Tôi nhớ như in câu nói: “Em cứ thi đậu đi, có làm ăn mày hay ở đợ cho người ta anh cũng sẽ nuôi em học”.
Nhà tôi cách Sài Gòn hơn trăm cây số, vì nghèo nên tôi đi thi bằng xe đạp của anh chở chứ không dám đi xe đò. Trước ngày đi thi, anh chuẩn bị hai can nước mười lít, vài đòn bánh tét anh tự gói, vỉ thuốc chống say, chống sốt cùng mấy bộ quần áo cũ còn tươm tất nhất.
Tháng bảy năm đó trời mưa nặng hạt, hai anh em tôi dậy từ tờ mờ sáng để kịp xuống điểm thi ở Sài Gòn. Quãng đường hơn trăm cây số đó đã in vào tim tôi là hình ảnh người anh còm cõi chở tôi đi thi giữa mưa nặng hạt, gió giật, đất đỏ bám kín bánh xe. Đôi vai anh gầy mà vĩ đại đến lạ kỳ, tiếng xe kẽo kẹt mà đẹp mê lòng người là vậy.
Chúng tôi đạp từ tờ mờ sáng đến gần khuya cũng đến được điểm thi ở quận 5. Sau đó, hai anh em xin ở nhờ dưới mái hiên của một quán cơm bình dân. Đêm đó anh thức trông cho tôi học bài, canh cho tôi ngủ với nụ cười hiền đầy tự hào về em mình.
Trời không phụ lòng người, tôi thi đậu đại học với số điểm cao so với mặt bằng chung, ước mơ bắt đầu được xây đắp từ đó. Tôi học đại học là chuyện không tưởng ở cái xóm nghèo mà phần lớn chưa quá cấp hai, chỉ biết tròn mặt chữ.
Mỗi tháng, anh đi làm thuê cuốc mướn, dậy sớm từ ba giờ sáng mót mủ cao su tằn tiện gởi cho tôi một triệu đồng, số tiền vừa đủ cho tôi đóng trọ, tiền giáo trình, quỹ lớp. Thành thử cứ mỗi tháng một lần con đường thân thương lại có bóng dáng một con người đặc biệt. Anh lầm lũi đạp xe từ quê lên Sài Gòn với mười cân gạo, đôi chục trứng, dưa cà, đòn bánh, tấm quà quê của mấy cô bác hàng xóm gởi lên cho tôi.
Tôi cố gắng đi học, một buổi tranh thủ đi làm thêm đỡ đần anh, với tôi chẳng có gì đáng để ghi nhớ hơn hình ảnh chiếc xe đạp với người anh mạnh mẽ. Ngày tốt nghiệp, tôi vẫn ngỡ là giấc mơ, gần năm năm trời với bao khó khăn, nước mắt đã mang lại trái ngọt.
Rồi tôi cũng xin được việc, chăm chỉ đi làm, tôi thực hiện trọn vẹn lời hứa vì anh đã cho tôi những điều quý giá nhất rồi. Tôi viết những dòng này không phải để than thở, hay cầu mong sự thương hại của người đời mà muốn chia sẻ, tri ân người anh tuyệt vời của mình. Mỗi người có một thần tượng, với tôi anh cả là minh chứng cho những yêu thương vô bờ bến.
Cuộc sống gia đình tôi của thì hiện tại no đủ hơn, tôi đi làm gom tiền để anh đi học nghề, giờ anh cũng có thể kiếm cơm nhẹ nhàng hơn xưa rất nhiều. Anh có thể nghèo, có thể ít học, anh cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như người ta, song anh có thể hy sinh tất cả vì em của mình. Thế nên cuộc sống đất Sài thành dù có bon chen, cơm áo gạo tiền có bộn bề như thế nào tôi cũng không nặng lòng.
Anh hai ơi, em không biết anh có đọc được những dòng này không, song mỗi khi đứng trước cám dỗ cuộc sống, đứng trước những dục vọng đời thường, em luôn nghĩ về anh để sống thật đẹp. Em cảm ơn anh, cảm ơn những chuyến xe tạo dựng cho em cuộc đời tươi đẹp. Em lúc nào cũng muốn nói câu “Em yêu hai nhiều lắm”.
Mai Đức Trung

Saturday, July 25, 2015

THƠ TKB



THEO TRĂNG



Theo Hàn Mặc Tử tìm trăng
Đêm như xao động những vầng trăng say
Nghe thi nhân khóc đêm nầy
Trăng đi để lại một bầy thơ tiên
Trăng thơ chỉ mới lưỡi liềm
Ngày mai trăng sẽ triền miên dấu tròn
Theo Hàn Mặc Tử lên non
Bóng trăng lăn xuống cỏ non bên đường
Nghe thi nhân khóc đêm trường 
Vớt trăng, sao để miên trường lạc trăng 
Ngàn sau đời khóc thi nhân
Trăng Hàn Mặc Tử nẩy mầm trong thơ.

TRẦN KIÊU BẠC

NHẶT HOA TRÊN NET/ NGƯỜI TỬ TẾ

Bồi bàn sốc nặng vì được boa quá nhiều tiền

Chàng bồi bàn tuổi teen cho biết anh rất sốc và không tin vào mắt mình khi được vị khách boa gấp 50 lần số tiền so với thực đơn.

Brendan Motill là bồi bàn tuổi thiếu niên, đang làm việc cho một nhà hàng ở Franfort, Illinois, Mỹ. Trong lúc phục vụ, anh đã ngồi lắng nghe tâm sự của một vị khách về những điều trong cuộc sống.
brendan.jpg
Brendan cho biết anh không biết nói sao trước hành động tử tế của vị khách. 
Mọi thứ chỉ dừng lại ở đó và Brendan rất bất ngờ khi người khách thanh toán hóa đơn 20,31 USD nhưng để lại 1.000 USD tiền boa cho anh. 
Trả lời báo chí, Brendan cho hay mình bị sốc và không biết nói gì. Ấn tượng của anh về vị khách này là một người khiêm tốn.
Người đàn ông hào phóng trước khi ra đi có để lại cho cậu bồi bàn trẻ tuổi một bức thư ngắn với nội dung: "Cám ơn vì cậu đã phục vụ chu đáo. Cậu đang làm một công việc thật tuyệt vời. Tôi không biết ước mơ hay hy vọng trong cuộc sống của cậu là gì, nhưng tôi mong rằng số tiền boa này có thể giúp được cậu.
Mong muốn của tôi là con người trên thế giới có thể sống hòa bình với nhau hơn. Thế giới này có thể rất tiêu cực và bạo lực. Tôi hành động như vậy để người khác biết rằng, vẫn còn những điều tử tế trong cuộc sống. Chúc cậu vui vẻ, người anh em".
1_1437528545.jpg
Khi người bồi bàn c

Thursday, July 23, 2015

THƠ TKB

THEO CÙNG CÂU THƠ SÁU TÁM 



(ẢNH CỦA TÁC GIẢ)

Lòng còn lúc nhớ lúc quên
Buồn thì cữ mãi triền miên nỗi buồn
Giá đêm đừng rớt giọt sương
Thì ngày đâu có ngập ngừng câu thơ
Biết buồn vui cũng tình cờ
Đêm không thức đợi trông chờ ngày đi
Giá đời đừng gọi phân ly 
Hồn thơ biết nỗi phân kỳ tình yêu
Thì câu lục bát Thúy Kiều
Ngàn năm không dễ làm xiêu lòng người
Phải chi đời rộn tiếng cười
Dễ ai đã khóc ngâm lời Nguyễn Du
Tạ ơn lục bát lời ru
Nghe câu sáu tám nhớ câu đoạn trường!

TRẦN KIÊU BẠC.








NHẶT HOA TRỂN NET/ ẢNH DƯƠNG QUỐC ĐỊNH

Models: Ngọc Bích & Xuân Văn; 
photos: Dương Quốc Định



Model:                                    Ngoc Bich - Photo: Duong Quoc Dinh                                    by duongquocdinh




Thursday, July 16, 2015

4 CÂU

TIẾNG CHIM GỢI NHỚ



Lắng nghe chim hót ban mai
Tâm tư xao động trộn đầy nhớ thương
Chúng mình mỗi đứa một phương
Tiếng chim làm cả đêm trường nhớ nhau
Ban mai chim hót ngang đầu
Cớ sao tóc lại phai màu nửa đêm?


Trần Kiêu Bạc

NHẶT HOA TRÊN NET/ CÓ và KHÔNG/ CÒN và MẤT

Một phụ nữ mất chồng muốn tự tử, ông lái đò hỏi một câu khiến cô bật cười!

Một người phụ nữ mất chồng ở bên bờ sông mong muốn tìm đến cái chết, được người lái đò cứu, người lái đò hỏi một câu hỏi mà khiến cô bật cười! 
(Ảnh minh họa, duc_creative, vnphoto)
                                                   (Ảnh minh họa, duc_creative, vnphoto)

Một người phụ nữ mất chồng ở bên bờ sông mong muốn tìm đến cái chết, được người lái đò cứu, người lái đò hỏi một câu hỏi mà khiến cô bật cười!

Hãy cùng đọc ba câu chuyện nhỏ dưới đây nhé!

1. Người góa phụ và ông lái đò

 Một người góa phụ ở bên bờ sông với mong muốn tìm đến cái chết, may mắn được ông lái đò đi ngang qua cứu vớt. Ông lái đò hỏi người góa phụ: “Tại sao lại muốn tìm đến cái chết?”, người góa phụ nói: “Bởi vì chồng của tôi đột ngột chết nên tôi cũng không thể sống nổi nữa.”

Ông lái đò hỏi: “Cô kết hôn được bao lâu rồi?”

Người góa phụ trả lời: “Được 3 năm.”

Ông lái đò lại hỏi: “Lúc chưa kết hôn, cô làm nghề gì?”

Người góa phụ trả lời: “Tôi làm nghề nhuộm vải trong thôn.”

Ông lái đò lại hỏi: “Khi ấy cuộc sống của cô thế nào?”

Người góa phụ trả lời: “Cũng hài lòng.”

Người lái đò lại hỏi: “Lúc đó cô chưa có chồng, tại sao cũng sống được tiếp vậy?”

Người góa phụ bật cười.

Ông lái đò nói: “Hãy tìm về chính bản thân mình khi chưa kết hôn đi, lúc đó cô có một mình, chẳng phải cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc sao?”

2. Ông chủ khách sạn và kẻ lang thang

Ông chủ khách sạn phát hiện có một kẻ lang thang ngày nào cũng ngồi bất động ở ghế đá công viên mà nhìn chằm chằm vào khách sạn của mình, ông cảm thấy rất tò mò.

(Ảnh: internet)
                                                                        (Ảnh: internet)

Một hôm, ông chủ khách sạn không thể nhịn được nữa, thế là ông đi đến chỗ kẻ lang thang và hỏi: “Xin lỗi, anh bạn, tôi muốn hỏi anh một chút, tại sao ngày nào anh cũng nhìn chằm chằm vào khách sạn của tôi vậy?”

Kẻ lang thang nói: “Bởi vì cái khách sạn này quá đẹp! Mặc dù tôi chỉ có hai bàn tay trắng và ngủ trên ghế đá, nhưng mỗi ngày tôi đều nhìn nó như vậy, đến tối sẽ mơ thấy mình được ngủ ở trong đó”.

Ông chủ khách sạn sau khi nghe xong thấy rất đắc ý, liền nói: “Anh bạn, đêm nay tôi sẽ cho anh được mãn nguyện, anh có thể ở miễn phí tại phòng tốt nhất của khách sạn trong một tháng”.

Sau một tuần lễ, ông chủ khách sạn trở lại và muốn xem xem tình hình của kẻ lang thang thế nào, thì phát hiện người này rõ ràng là đã chuyển khỏi khách sạn rồi và trở lại ghế đá của công viên.

Ông chủ khách sạn hỏi kẻ lang thang: “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”

Kẻ lang thang nói: “Lúc trước tôi ngủ trên ghế đá, mơ thấy được ở trong khách sạn, nên thấy rất vui vẻ, thế nhưng khi ngủ trong khách sạn, tôi lại thường mơ thấy mình trở lại với chiếc ghế đá cứng nhắc đó. Thật là đáng sợ, cho nên, tôi không thể chịu đựng được nữa!”

Ông chủ khách sạn nghe xong liền phá lên cười và nói: “Thì ra, đôi khi không có cũng khổ mà có cũng khổ!”

Quả thực là, nỗi khổ của con người thực ra không liên quan gì đến “có” hay “không có”, mà nó có liên quan đến “sự chấp trước” (dính mắc) của con người, nếu như coi đồ vật nào đó là thứ nhất định phải có được, khi không có thì ao ước thèm muốn, mà khi có rồi thì lại sợ mất đi… như thế đều là khổ.

3. Một ngón tay và hai bàn chân

Tôi có một người bạn, là nhân viên trong một cơ sở phúc lợi xã hội, anh ta đã kể cho tôi một câu chuyện như thế này:

Một lần, có một bà mẹ gọi điện đến phòng của anh ấy để xin giúp đỡ, cô ấy nói rằng đứa con trai thiếu niên của cô đã vô tình bị cắt đứt một ngón tay. Bởi vì không có cách nào để nối lại nên cậu ấy rất đau lòng, suốt ngày trốn trong phòng, không muốn đến trường nữa.

Nhận được điện thoại, nhân viên xã hội nói: “Cô có thể đưa cậu ấy tới đây để cùng nói chuyện được không?”

Bà mẹ nói: “Thằng bé cảm thấy mình không còn trọn vẹn nên không muốn gặp ai hết, tôi nghĩ là nó không sẵn sàng đi đến đó đâu”.

Thế là anh ấy sắp xếp một nhân viên tới nhà để hỏi thăm. Hôm đó, người mẹ lo lắng nên từ sáng sớm đã đến cửa phòng con trai gõ cửa và nói có một cô nhân viên xã hội đến thăm, muốn quan tâm một chút đến tâm tư của cậu ấy.

Nhưng bà mẹ chỉ nghe thấy có rất nhiều đồ đạc ném về phía cánh cửa đang đóng chặt, hơn nữa còn nghe thấy một câu nói vô cùng giận dữ: “Mẹ đừng gọi người ta đến, con không muốn ai đến hỏi han gì cả”.

Giờ hẹn đã đến, người mẹ với vẻ mặt rầu rĩ đi ra mở cửa, bà vừa luống cuống vừa thấy có lỗi nói: “Thật sự là rất xin lỗi, lúc nãy tôi có nói qua với con trai là cô tới thăm, nhưng nó rất bướng bỉnh, nói thế nào cũng không chịu gặp cô”.

Cô nhân viên xã hội nói với bà mẹ bằng giọng an ủi: “Không sao đâu ạ, tôi hiểu mà, hay là để tôi thử xem xem thế nào? Phòng của cậu ấy ở đâu?”

Bà mẹ chỉ lên lầu: “Phòng ngay ở trên đầu cầu thang.”

Cô nhân viên xã hội nói: “Tốt rồi, vậy làm phiền chị cầm giúp tôi một cái nạng lên lầu chờ tôi.”

Cô nhân viên này là một người đi tập tễnh, hai chân đeo đôi giày sắt rất nặng, lúc đi lên lầu phải dùng tay vịn vào lan can rồi nhảy từng bậc thang, cho nên cần một người mang giúp cây nạng lên lầu chờ sẵn, chờ đến khi cô ấy lên lầu rồi thì có thể chống nạng vào mà đi.

Cô ấy đi lên lầu giống như đu xà vậy, hoàn toàn dùng lực của hai tay bám vào lan can mà đu, nhấc hai chân khỏi mặt đất, rồi lại rơi xuống bậc cầu thang, bởi vì giày sắt rất nặng nên mỗi lần rơi xuống bậc cầu thang thì phát ra âm thanh rất to.

Vì cô nhân viên đi lên lầu với tốc độ rất chậm, lại phát ra âm thanh thùng thùng rất nặng nề, quả thực là giống như là con rô bốt Mazinger Z đi lên lầu vậy.

(Ảnh: internet)
                                                              (Ảnh minh họa: internet)

Cậu thiếu niên trong phòng nghe thấy âm thanh vừa quái dị lại vừa đáng sợ tới gần, cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cậu ta không thể nhịn được nữa liền mở cửa phòng ra để xem là cái gì. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mặt càng khiến cậu ta thêm chấn động hơn: “Một người phụ nữ với đôi chân không thể vận động được lại đến an ủi một người chỉ thiếu một ngón tay như mình…!”

Cô nhân viên xã hội không nói một câu nào, cậu bé đã tự cảm thấy rằng một chút thương tích của bản thân hoàn toàn không đáng kể gì.


Đọc hết ba câu chuyện này, trong lòng bạn cảm thấy thế nào?

Đau khổ của con người đến từ nỗi sợ bị mất một thứ gì đó, mà sở dĩ người ta sợ là bởi vì họ đã quá quen thuộc đến  nỗi trở thành thói quen hay phụ thuộc vào sự tình, sự vật, con người đó… Một khi những thứ đó bị mất đi thì mục tiêu cuộc sống của họ, trọng tâm của họ lập tức bị hút ra, khiến cho họ không cách nào tiếp nhận được sự thật mà rơi vào đau khổ.

Nếu như không có điện thoại, không có internet, không có các cửa hàng tiện lợi… Thì con người sẽ không sống được sao? Con người sẽ không vui vẻ hạnh phúc sao?

Đương nhiên sẽ không như thế.

Nhận ra những thứ mà bạn “nhất định phải có”, đó chính là mấu chốt của tự do. Nói cách khác, một khi “thói quen” đó được cải biến, những điều trước đây “nhất định phải có” đã không còn là nhu cầu phải có nữa, thì bạn sẽ thấy mình được tự do và không còn bị ràng buộc bởi nó.

Đôi khi thay đổi khía cạnh nhìn nhận, thay đổi ý niệm, sẽ phát hiện tương lai phía trước sẽ rộng mở và sáng sủa hơn, bạn thấy có đúng không?

Theo NTDTV

Mai Trà biên dịch 

(Đại Kỷ Nguyên VN)