MƯA HUẾ, HUẾ MƯA.
Huế như dài ra theo cơn mưa
Huế khoác khăn che mỏng bụi mờ
Huế xắn quần cao lên tới gối
Huế bàn chân nhỏ gót tiểu thơ
Mưa rót cô đơn lòng thiếu phụ
Mưa chìm phố cổ đợi ai qua
Mưa trải rộng thêm ngàn tâm sự
Mưa nhả vào tim nỗi nhớ nhà
Mưa Huế hình như chỉ bắt đầu
Mà dài se thắt mãi về sau
Trầm ngâm một bóng ai ngồi dợi
Chỉ thấy mưa rơi đỏ mắt sầu
Huế xa xôi mà Huế thật gần
Mưa qua khuấy động cõi tình nhân
Mưa siết tay cho tình thêm ấm
Mưa tạt vào lòng những bâng khuâng
Hỏi nhỏ khi mô trời mưa tạnh
Huế buồn khẽ nói biết khi mô
Có lẽ mưa tuôn chưa dứt hạt
Mưa hoài nên Huế đọng thành thơ
TRẦN KIÊU BẠC.
Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Monday, March 17, 2008
HUẾ, MỘT LỜI HẸN CHƯA THÀNH.
Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
Huế của ai, nào phải của tôi
Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
Tôi gom tím lại, tím một đời
Chưa về thăm được thơ trên nón
Không đủ che ngang cụm tóc thề
Trông chiếc eo thon đùa nghịch gió
Lòng buồn theo tiếng guốc ai đi
Chưa về thăm được Huế mưa rơi
Dốc Phú Cam xưa ướt tóc người
Nước xuống Kim Long như trôi ngược
Một trời Hương Thủy khóc chia phôi
Chưa về thăm được Huế mộng mơ
Tiếng sóng sông Hương dội xuống đò
Lắng câu hò Huế lòng ốt dột
Chạnh lòng lữ khách, lạnh lòng o
Nhớ lắm, chưa về thăm Huế được
Đừng nghĩ tình quê hết mặn rồi
Mai mốt về ôm lòng đất Huế
Mượn Huế ai làm Huế của tôi .
TRẦN KIÊU BẠC.
Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
Huế của ai, nào phải của tôi
Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
Tôi gom tím lại, tím một đời
Chưa về thăm được thơ trên nón
Không đủ che ngang cụm tóc thề
Trông chiếc eo thon đùa nghịch gió
Lòng buồn theo tiếng guốc ai đi
Chưa về thăm được Huế mưa rơi
Dốc Phú Cam xưa ướt tóc người
Nước xuống Kim Long như trôi ngược
Một trời Hương Thủy khóc chia phôi
Chưa về thăm được Huế mộng mơ
Tiếng sóng sông Hương dội xuống đò
Lắng câu hò Huế lòng ốt dột
Chạnh lòng lữ khách, lạnh lòng o
Nhớ lắm, chưa về thăm Huế được
Đừng nghĩ tình quê hết mặn rồi
Mai mốt về ôm lòng đất Huế
Mượn Huế ai làm Huế của tôi .
TRẦN KIÊU BẠC.
HUẾ ĐƠN SƠ TRONG SUY NGHĨ .
Chỉ một Mẹ HUẾ thôi
Muôn lời ca không dứt
Thơ bao lần hết mực
Chưa viết hết về Người
Không cung điện không ngôi
Không lâu đài thành quách
Mẹ suốt đời chân đất
Mưa nắng một đầu trần
Lầm lũi thân một thân
Mẹ lần đi khắp nẻo
Hết qua vùng Hương Thủy
Trở lại xuống Bao Vinh
Một đời Người lặng im
Bạc vai mờ đôi mắt
Dù thân gầy còn mất
Vẫn nắm chặt tay con
Đi ngược dốc Phú Cam
Nhìn về ngang Thượng Tứ
Còn Hương Giang sóng vỗ
Còn Mẹ HUẾ nhọc nhằn
Thương Mẹ khổ trăm năm
Mẹ HUẾ ơi ! Còn khổ
Thơ Mẹ còn dang dỡ
Viết hoài vẫn chưa xong !
TRẦN KIÊU BẠC (Tạ lòng Nguyễn Phúc Sông Hương)
Chỉ một Mẹ HUẾ thôi
Muôn lời ca không dứt
Thơ bao lần hết mực
Chưa viết hết về Người
Không cung điện không ngôi
Không lâu đài thành quách
Mẹ suốt đời chân đất
Mưa nắng một đầu trần
Lầm lũi thân một thân
Mẹ lần đi khắp nẻo
Hết qua vùng Hương Thủy
Trở lại xuống Bao Vinh
Một đời Người lặng im
Bạc vai mờ đôi mắt
Dù thân gầy còn mất
Vẫn nắm chặt tay con
Đi ngược dốc Phú Cam
Nhìn về ngang Thượng Tứ
Còn Hương Giang sóng vỗ
Còn Mẹ HUẾ nhọc nhằn
Thương Mẹ khổ trăm năm
Mẹ HUẾ ơi ! Còn khổ
Thơ Mẹ còn dang dỡ
Viết hoài vẫn chưa xong !
TRẦN KIÊU BẠC (Tạ lòng Nguyễn Phúc Sông Hương)
CHÙM THƠ HÀ NỘI .
VỖ VỀ CƠN MƯA DÀI HÀ NỘI .
Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
Cho người về áo còn vướng bụi mưa
Mưa dài chi cho buốt những dòng thơ
Thơ không khóc mắt người thơ vẫn ướt
Mùi mưa quen đã quyện vào hương tóc
Xa người rồi còn khát giọt mưa trôi
Sao nỡ mưa dầm Hà Nội của ai ơi !
Nửa vòng xe quay tròn nguyên nỗi nhớ
Căn gác xưa co ro nhìn mưa đổ
Cây sấu buồn hoa sữa chẳng vui đâu
Ví dụ mưa làm mình bớt mong nhau
Xin trời mưa, vô tư mưa không dứt
Bằng mưa làm nhớ nhung thêm quay quắt
Lạy mưa buồn, mưa ngưng hạt mưa rơi !
Xin đừng mưa dầm, Hà nội của tôi ơi !
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
Cho người về áo còn vướng bụi mưa
Mưa dài chi cho buốt những dòng thơ
Thơ không khóc mắt người thơ vẫn ướt
Mùi mưa quen đã quyện vào hương tóc
Xa người rồi còn khát giọt mưa trôi
Sao nỡ mưa dầm Hà Nội của ai ơi !
Nửa vòng xe quay tròn nguyên nỗi nhớ
Căn gác xưa co ro nhìn mưa đổ
Cây sấu buồn hoa sữa chẳng vui đâu
Ví dụ mưa làm mình bớt mong nhau
Xin trời mưa, vô tư mưa không dứt
Bằng mưa làm nhớ nhung thêm quay quắt
Lạy mưa buồn, mưa ngưng hạt mưa rơi !
Xin đừng mưa dầm, Hà nội của tôi ơi !
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
MƯA GIỮA LÒNG HÀ NỘI .
(cảm xúc từ "Cúc Vàng in HaNoi")
Chỉ mình anh giữa Hà Nội mùa nầy
Cơn mưa nhỏ chờ ai chưa dứt hạt
Chiếc bóng ngược xuôi treo mình trên vách
Từng cây sấu già cũng khóc theo mưa!
Không còn em , sấu muộn cũng thôi chua
Để rớt lại mùi hương ngàn hoa sữa
Ngọn gió bao dung nhường anh chút lửa
Nung hồn sấu buồn trở lại màu xanh
Sấu buồn miên man, hoa sữa miên man
Tuổi vừa chạm yêu, tuổi còn trăn trở
Góc phố bên nầy còn hương hoa sữa
Nửa góc bên kia sấu rụng bên lề
Nghe như tiếng em rất khẽ , đủ nghe
"Chờ em đêm nay , bên kia cây sấu ...."
Mưa dài theo mưa , gió buồn theo gió
Sấu chờ che em, anh chờ gặp em!
Chờ em hoài trong gió giật từng cơn
Hà Nội im nghe mưa qua phố cũ
Không còn tiếng em hẹn anh, rất khẽ
Mà thương hoài dù sấu muộn thôi chua!
TRẦN KIÊU BẠC
(cảm xúc từ "Cúc Vàng in HaNoi")
Chỉ mình anh giữa Hà Nội mùa nầy
Cơn mưa nhỏ chờ ai chưa dứt hạt
Chiếc bóng ngược xuôi treo mình trên vách
Từng cây sấu già cũng khóc theo mưa!
Không còn em , sấu muộn cũng thôi chua
Để rớt lại mùi hương ngàn hoa sữa
Ngọn gió bao dung nhường anh chút lửa
Nung hồn sấu buồn trở lại màu xanh
Sấu buồn miên man, hoa sữa miên man
Tuổi vừa chạm yêu, tuổi còn trăn trở
Góc phố bên nầy còn hương hoa sữa
Nửa góc bên kia sấu rụng bên lề
Nghe như tiếng em rất khẽ , đủ nghe
"Chờ em đêm nay , bên kia cây sấu ...."
Mưa dài theo mưa , gió buồn theo gió
Sấu chờ che em, anh chờ gặp em!
Chờ em hoài trong gió giật từng cơn
Hà Nội im nghe mưa qua phố cũ
Không còn tiếng em hẹn anh, rất khẽ
Mà thương hoài dù sấu muộn thôi chua!
TRẦN KIÊU BẠC
XA HÀ NỘI MÙA CHỚM THU .
Lại xa Hà Nội mùa mới chớm Thu
Ngoái lại sau lưng sông Hồng vẫn đỏ
Cây bàng xanh vừa thay màu nhung nhớ
Trời chưa mưa sao ướt mắt ai rồi !
Không biết ngày nào trở lại Hà thành ơi!
Đường thiên lý tàu đi xuôi không ngược
Lúc tiễn đưa không rời nhau nửa bước
Chia tay rồi mờ sắc đỏ phù sa !
Mùa Thu chờ, mùa Thu không vội qua
Thu đứng lại treo cao từng khúc nhớ
Lòng người đi mang theo mùi hoa sữa
Lúc quay về chắc còn chút hương phai
Lại xa rồi phố cũ xám màu vôi
Trong đáy mắt lời thương chưa kịp nói
Cầu Long Biên dẫn tình xa vời vợi
Màu tang buồn pha bụi đỏ ven sông
Thu biệt ly dừng ở bến sông Hồng
Thu không chở người đi quay trở lại
Người đi xa còn vẳng nghe tiếng gọi
Mùa Thu ơi! trả tình lại cho người .
TRẦN KIÊU BẠC .
Lại xa Hà Nội mùa mới chớm Thu
Ngoái lại sau lưng sông Hồng vẫn đỏ
Cây bàng xanh vừa thay màu nhung nhớ
Trời chưa mưa sao ướt mắt ai rồi !
Không biết ngày nào trở lại Hà thành ơi!
Đường thiên lý tàu đi xuôi không ngược
Lúc tiễn đưa không rời nhau nửa bước
Chia tay rồi mờ sắc đỏ phù sa !
Mùa Thu chờ, mùa Thu không vội qua
Thu đứng lại treo cao từng khúc nhớ
Lòng người đi mang theo mùi hoa sữa
Lúc quay về chắc còn chút hương phai
Lại xa rồi phố cũ xám màu vôi
Trong đáy mắt lời thương chưa kịp nói
Cầu Long Biên dẫn tình xa vời vợi
Màu tang buồn pha bụi đỏ ven sông
Thu biệt ly dừng ở bến sông Hồng
Thu không chở người đi quay trở lại
Người đi xa còn vẳng nghe tiếng gọi
Mùa Thu ơi! trả tình lại cho người .
TRẦN KIÊU BẠC .
NGHE MƯA HÀ NỘI, NHỚ TIẾNG HÁT XƯA .
( Ca Sĩ Ngọc Tân vừa ra đi, chiếc lá cuối cùng vừa rơi xuống - tin TTO )
Hà Nội còn mưa nhiều hôm nay?
Mưa tuôn xoá hết những dấu giày
Hoa mưa rơi ướt ngàn hoa sữa
Mưa qua mắt lệ khóc mưa đầy
Hà Nội đêm nầy còn mưa không?
Cây sấu già nua có lạnh lòng?
Dương cầm tiếng vang êm trong gió
Theo giọng ca buồn gợi nhớ mong
Mưa còn gởi lại lời ca cũ
Một trời Thu vắng trải mênh mông
Ngàn mây hun hút xa thêm mãi
Hà Nội chia tay phút cuối cùng!
Nơi nầy mãi rớt giọt trầm luân
Đêm Thu xám ngắt dãi sông Ngân
Phố xưa vẫn ngát hương hoa sữa
Biết đâu tìm tiếng hát Ngọc Tân ?
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
( Ca Sĩ Ngọc Tân vừa ra đi, chiếc lá cuối cùng vừa rơi xuống - tin TTO )
Hà Nội còn mưa nhiều hôm nay?
Mưa tuôn xoá hết những dấu giày
Hoa mưa rơi ướt ngàn hoa sữa
Mưa qua mắt lệ khóc mưa đầy
Hà Nội đêm nầy còn mưa không?
Cây sấu già nua có lạnh lòng?
Dương cầm tiếng vang êm trong gió
Theo giọng ca buồn gợi nhớ mong
Mưa còn gởi lại lời ca cũ
Một trời Thu vắng trải mênh mông
Ngàn mây hun hút xa thêm mãi
Hà Nội chia tay phút cuối cùng!
Nơi nầy mãi rớt giọt trầm luân
Đêm Thu xám ngắt dãi sông Ngân
Phố xưa vẫn ngát hương hoa sữa
Biết đâu tìm tiếng hát Ngọc Tân ?
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
CHÙM THƠ SÀIGÒN.
EM, SÀIGÒN VÀ NỖI NHỚ.
Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
Hay nhìn mộtchút nắng lên mà thương về bên ấy ?
Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!
Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
Cữa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!
Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?
Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
Em một phương, anh một miền xa lắc
Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !
Hẹn cùng SàiGòn thức suô't đêm sâu
Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ
Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!
TRẦN KIÊU BẠC
Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
Hay nhìn mộtchút nắng lên mà thương về bên ấy ?
Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!
Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
Cữa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!
Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?
Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
Em một phương, anh một miền xa lắc
Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !
Hẹn cùng SàiGòn thức suô't đêm sâu
Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ
Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!
TRẦN KIÊU BẠC
TẠ LÒNG SÀIGON.
Cảm ơn Sàigon đã khóc giùm tôi
Đêm xa xưa năm nào như quên hết
Lạ lùng không quên những dòng nước mắt
Quay lưng rồi còn lạnh chéo khăn tay
Cảm ơn Sàigon giữ mãi màu mây
Đêm xuống thấp mây vẫn xanh màu ngọc
Phải chi trong hành trang mang theo Sàigon được
Giờ trở về không nhầm cửa nhà ai
Cảm ơn Sàigon đã bắt tay tôi
Trưa nắng chang chang lòng vừa đủ ấm
Tưởng đã quên ngày đi xa ngàn dặm
Lệ khô rồi mà mắt vẫn đỏ hoe
Sàigon ơi, mình thương nhớ làm chi?
Mây ký ức biết ngày nào tan hết
Mưa kỷ niệm theo mái tôn nhỏ giọt
Ướt lòng ai khúc hát đợi mưa về
Cảm ơn Sàigon không nỡ quên đi
Người phương xa không hẹn ngày gặp mặt
Đêm Phú Nhuận quỳnh hương còn thơm ngát
Chiều Bạch Đằng chờ sóng vỗ ven sông
Nắm tay Sàigon chạy theo vòng cung
Vòng bùng binh về Hàng Xanh thuở trước
Rẻ tay phải nhớ Quán Tre quen thuộc
Phan Kế Bính ngày nào còn nhốt tuổi hai mươi
Cảm ơn người xưa còn dám nhìn tôi
Người hôm qua, người hôm nay không khác
Đêm không khô vì mưa thương còn dột
Khoảng trống nào trong trí nhớ y nguyên
Tháng năm dài còn chờ chạm môi hôn
Trưa Lữ Gia chiều về ngang Tân Định
Đạp xa vội cho tình yêu sóng sánh
Rửa mặt xong còn thơm vạt áo người
Cảm ơn Sàigon cho đêm chút mưa rơi
Đã bao lần mưa dịu dàng nhắc nhở
Xin ai đừng -quên - nhớ vòng tay cũ
Đưa người đi lại ngong ngóng người về
Tạ lòng Sàigon không nỡ trách người đi
Vĩa hè xưa còn dấu chân quen bước
Ngày trở lại bàn chân chưa tỉnh giấc
Tưởng còn lang thang tận cõi xa nào
Giừa lòng Sàigon ai nỡ chối từ nhau...
TRẦN KIÊU BẠC. (7/2005)
Cảm ơn Sàigon đã khóc giùm tôi
Đêm xa xưa năm nào như quên hết
Lạ lùng không quên những dòng nước mắt
Quay lưng rồi còn lạnh chéo khăn tay
Cảm ơn Sàigon giữ mãi màu mây
Đêm xuống thấp mây vẫn xanh màu ngọc
Phải chi trong hành trang mang theo Sàigon được
Giờ trở về không nhầm cửa nhà ai
Cảm ơn Sàigon đã bắt tay tôi
Trưa nắng chang chang lòng vừa đủ ấm
Tưởng đã quên ngày đi xa ngàn dặm
Lệ khô rồi mà mắt vẫn đỏ hoe
Sàigon ơi, mình thương nhớ làm chi?
Mây ký ức biết ngày nào tan hết
Mưa kỷ niệm theo mái tôn nhỏ giọt
Ướt lòng ai khúc hát đợi mưa về
Cảm ơn Sàigon không nỡ quên đi
Người phương xa không hẹn ngày gặp mặt
Đêm Phú Nhuận quỳnh hương còn thơm ngát
Chiều Bạch Đằng chờ sóng vỗ ven sông
Nắm tay Sàigon chạy theo vòng cung
Vòng bùng binh về Hàng Xanh thuở trước
Rẻ tay phải nhớ Quán Tre quen thuộc
Phan Kế Bính ngày nào còn nhốt tuổi hai mươi
Cảm ơn người xưa còn dám nhìn tôi
Người hôm qua, người hôm nay không khác
Đêm không khô vì mưa thương còn dột
Khoảng trống nào trong trí nhớ y nguyên
Tháng năm dài còn chờ chạm môi hôn
Trưa Lữ Gia chiều về ngang Tân Định
Đạp xa vội cho tình yêu sóng sánh
Rửa mặt xong còn thơm vạt áo người
Cảm ơn Sàigon cho đêm chút mưa rơi
Đã bao lần mưa dịu dàng nhắc nhở
Xin ai đừng -quên - nhớ vòng tay cũ
Đưa người đi lại ngong ngóng người về
Tạ lòng Sàigon không nỡ trách người đi
Vĩa hè xưa còn dấu chân quen bước
Ngày trở lại bàn chân chưa tỉnh giấc
Tưởng còn lang thang tận cõi xa nào
Giừa lòng Sàigon ai nỡ chối từ nhau...
TRẦN KIÊU BẠC. (7/2005)
SÀI GÒN TRONG KHÚC NHỚ QUÊN .
Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc café phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời
Không là phố quen của tuổi hai mươi
Phố cũ khác xưa, người về lạ lẫm
Những đổi thay đến từng con hẽm
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn thời trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu
Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sài gòn .
TRẦN KIÊU BẠC
Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc café phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời
Không là phố quen của tuổi hai mươi
Phố cũ khác xưa, người về lạ lẫm
Những đổi thay đến từng con hẽm
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn thời trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu
Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sài gòn .
TRẦN KIÊU BẠC
GỞI VỀ BÊN ẤY MÙA ĐÔNG .
Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn ?
Hay gởi áng mây buồn góc nhỏ Auburn
Trải ngang tầm xa khung trời Tân Định ?
Tay trót trao tay, lòng còn lýnh quýnh
Nên thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh
Mùa đông chưa qua , nhánh nhớ đã lên nhanh
Con hẽm quạnh hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phút
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Chập chờn hoài từng ngõ vắng thân quen
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sàigòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali muà nầy trời còn lạnh đêm đêm
Phố vẫn xa, tình người không đủ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Saigòn!
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn ?
Hay gởi áng mây buồn góc nhỏ Auburn
Trải ngang tầm xa khung trời Tân Định ?
Tay trót trao tay, lòng còn lýnh quýnh
Nên thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh
Mùa đông chưa qua , nhánh nhớ đã lên nhanh
Con hẽm quạnh hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phút
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Chập chờn hoài từng ngõ vắng thân quen
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sàigòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali muà nầy trời còn lạnh đêm đêm
Phố vẫn xa, tình người không đủ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Saigòn!
TRẦN KIÊU BẠC ( California)
BÊN NẦY BÊN KIA .
Xa Sài Gòn người trở lại Cali
Mang nửa vầng trăng không hẹn đem về
Thao thức mãi cùng vầng trăng một nửa
Đêm bên nầy lại nhớ sáng bên kia
Người Cali chưa trở lại Sài Gòn
Một ngày thật dài chỉ thấy hoàng hôn
Thời gian không lâu còn đôi mắt ướt
Còn chung lối về, chung môi tình nhân
Xa nhau một đời ta vẫn chờ nhau
Nhớ đêm Sài Gòn Cali chiêm bao
Nhớ ngày Cali Sài Gòn trông ngóng
Chờ nhau một đời, hẹn đến ngàn sau
Mình không là mây ngu ngơ dọc đường
Mình chỉ vì nhau hát khúc mười thương
Bên nầy dẫu đêm, bên kia vẫn sáng
Trăng còn nửa vầng vẫn ngát mùi hương.
TRẦN KIÊU BẠC
Xa Sài Gòn người trở lại Cali
Mang nửa vầng trăng không hẹn đem về
Thao thức mãi cùng vầng trăng một nửa
Đêm bên nầy lại nhớ sáng bên kia
Người Cali chưa trở lại Sài Gòn
Một ngày thật dài chỉ thấy hoàng hôn
Thời gian không lâu còn đôi mắt ướt
Còn chung lối về, chung môi tình nhân
Xa nhau một đời ta vẫn chờ nhau
Nhớ đêm Sài Gòn Cali chiêm bao
Nhớ ngày Cali Sài Gòn trông ngóng
Chờ nhau một đời, hẹn đến ngàn sau
Mình không là mây ngu ngơ dọc đường
Mình chỉ vì nhau hát khúc mười thương
Bên nầy dẫu đêm, bên kia vẫn sáng
Trăng còn nửa vầng vẫn ngát mùi hương.
TRẦN KIÊU BẠC
NHỚ MÀU MẮT EM TRONG .
Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch quấn nhau trong chén thạch chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng
Nhưng mỗi khi liếc qua như thấy cả lòng người
Giá mà chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi
Mình đâu tình cờ gặp nhau nơi thạch chè Hiển Khánh
Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính
Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong
Bây giờ xa nhau anh vẫn nhớ mắt em vô cùng
Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy
Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy
Rung động đầu đời chỉ biết từ mắt em thôi
Anh nhớ ra rồi vẫn đôi mắt xa xôi
Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa
Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa
Em khóc giọt mưa rừng sao giữ được mắt ngày xưa
Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa
Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt
Màu thạch muôn đời vẫn còn trong suốt
Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong !
TRẦN KIÊU BẠC
Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch quấn nhau trong chén thạch chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng
Nhưng mỗi khi liếc qua như thấy cả lòng người
Giá mà chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi
Mình đâu tình cờ gặp nhau nơi thạch chè Hiển Khánh
Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính
Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong
Bây giờ xa nhau anh vẫn nhớ mắt em vô cùng
Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy
Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy
Rung động đầu đời chỉ biết từ mắt em thôi
Anh nhớ ra rồi vẫn đôi mắt xa xôi
Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa
Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa
Em khóc giọt mưa rừng sao giữ được mắt ngày xưa
Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa
Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt
Màu thạch muôn đời vẫn còn trong suốt
Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong !
TRẦN KIÊU BẠC
CHÙM THƠ MIỀN NAM .
BUỒN NHỚ BẬU ĐÊM TRĂNG
(phong cách miền Nam)
Dưng không nhớ bậu quá chừng
Hai con mắt đỏ rưng rưng hai hàng
Đêm nầy trời mọc vầng trăng
Vẫn là đêm có chị Hằng soi chung
Ngồi đây suy nghĩ mông lung
Nửa thương nửa nhớ, nửa dừng nửa đi
Hoa đương cái tuổi xuân thì
Ai đem đi mất còn gì đợi mong
Sông còn nước lớn nước ròng
Qua thì khi khổng khi không một mình
Trong lòng nước chảy rung rinh
Trăng đi mang cả bóng hình Bậu theo
Bậu chê quê cảnh mình nghèo
Đi chân đất Bậu còn kêu lấm bùn
Giờ qua bên ấy người dưng
Biết làm sao hết cái mừng cái lo
Còn mình Qua với con đò
Chiếc ghe tam bản co ro thiếu người
Trăng còn nửa mảnh trăng trôi
Ghe còn một mảnh thương người trăm năm
Bậu đi đúng ngọ mùng năm
Còn dăm bữa nữa trăng rằm sáng trưng
Đêm nay thuơng nhớ không cùng
Qua cùng trăng vẫn cầu mong Bậu về.
TRẦN KIÊU BẠC.
(phong cách miền Nam)
Dưng không nhớ bậu quá chừng
Hai con mắt đỏ rưng rưng hai hàng
Đêm nầy trời mọc vầng trăng
Vẫn là đêm có chị Hằng soi chung
Ngồi đây suy nghĩ mông lung
Nửa thương nửa nhớ, nửa dừng nửa đi
Hoa đương cái tuổi xuân thì
Ai đem đi mất còn gì đợi mong
Sông còn nước lớn nước ròng
Qua thì khi khổng khi không một mình
Trong lòng nước chảy rung rinh
Trăng đi mang cả bóng hình Bậu theo
Bậu chê quê cảnh mình nghèo
Đi chân đất Bậu còn kêu lấm bùn
Giờ qua bên ấy người dưng
Biết làm sao hết cái mừng cái lo
Còn mình Qua với con đò
Chiếc ghe tam bản co ro thiếu người
Trăng còn nửa mảnh trăng trôi
Ghe còn một mảnh thương người trăm năm
Bậu đi đúng ngọ mùng năm
Còn dăm bữa nữa trăng rằm sáng trưng
Đêm nay thuơng nhớ không cùng
Qua cùng trăng vẫn cầu mong Bậu về.
TRẦN KIÊU BẠC.
BUỒN TRONG MÙA LŨ.
Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
Trường đâu rồi, sao im vắng trường ơi
Đâu còn nữa để em tung tăng vào lớp
Trong giờ chép bài mái trường nghe mưa dột
Giờ mái tốc rồi, mưa chảy về đâu?
Những con chữ buông tay tuột xuống chân cầu
Em cố vớt chỉ được chùm lá rụng
Một mình em, chiếc cặp còn trống rỗng
Con chữ bơi vòng, nước xoáy chìm sâu
Thầy Cô ơi! Bạn ơi! Giờ ở nơi đâu
Có lượm được chút nào công thức Toán?
Đời không cộng thêm vui, đời trừ đi hy vọng
Hạnh phúc chẳng nhân lên, buồn khổ lại chia đều
Chiếc cặp cô đơn chở gió lộng một chiều
Em mơ ước con chữ đừng chết đuối
Như con cá vẫy đuôi, tìm cách lội
Chữ trở về sống lại với bảng đen
Thầy Cô ơi! Phụ vớt giùm các con chữ cho em!
TRẦN KIÊU BẠC ( California) . Mùa Lũ Việt Nam 2007
Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi
Trường đâu rồi, sao im vắng trường ơi
Đâu còn nữa để em tung tăng vào lớp
Trong giờ chép bài mái trường nghe mưa dột
Giờ mái tốc rồi, mưa chảy về đâu?
Những con chữ buông tay tuột xuống chân cầu
Em cố vớt chỉ được chùm lá rụng
Một mình em, chiếc cặp còn trống rỗng
Con chữ bơi vòng, nước xoáy chìm sâu
Thầy Cô ơi! Bạn ơi! Giờ ở nơi đâu
Có lượm được chút nào công thức Toán?
Đời không cộng thêm vui, đời trừ đi hy vọng
Hạnh phúc chẳng nhân lên, buồn khổ lại chia đều
Chiếc cặp cô đơn chở gió lộng một chiều
Em mơ ước con chữ đừng chết đuối
Như con cá vẫy đuôi, tìm cách lội
Chữ trở về sống lại với bảng đen
Thầy Cô ơi! Phụ vớt giùm các con chữ cho em!
TRẦN KIÊU BẠC ( California) . Mùa Lũ Việt Nam 2007
TƯỞNG NHƯ DẤU MỜ TRONG KÝ ỨC.
Xa quê lâu rồi mới nhận phong thư
Lời thư êm hỏi bao lâu về lại
Bây giờ quá xa mơ còn chưa thấy
Biết bao giờ anh gặp Bến Tre xưa
Thư đã nát nhàu nhớ vẫn đong đưa
Bập bềnh nước trôi chuyến phà Rạch Miễu
Sông nước đầy gió thổi ngang còn thiếu
Nên áo vàng chỉ phất nửa vạt sau
Đến đây rồi không ai dễ quên đâu
Những tóc dừa nghiêng xanh thời con gái
Tôi lỡ nghiêng theo bóng dừa xanh ấy
Như lạc vào thăm thẳm khúc ca dao
Tiếc ngày nào biển bạc lại xanh dâu
Trái bần chua thoắt trở thành vị chát
Để tôi đi mang rừng dừa bát ngát
Về Sàigòn chật chội nhốt Bến Tre
Ở bên nầy tưởng lạc hết hồn quê
Nhớ bóng dừa, mơ áo ai nào thấy được
May lắm, tà áo vàng bay vạt trước
Không vẫy vạt sau rung gió bến phà
Em biết rồi, đây đó vẫn còn xa
Vạt áo êm mơ vẽ hình cho gió
Để đêm đêm khi gió lùa khe cửa
Thấy em thật gần như đã gần nhau
Gọi Bến Tre mà chẳng thấy tre đâu
Chỉ thấy áo ai vàng in bóng nước
Một nơi tưởng dấu mờ trong ký ức
Mãi dập dềnh ngọn sóng Trúc Giang xưa!
TRẦN KIÊU BẠC
Xa quê lâu rồi mới nhận phong thư
Lời thư êm hỏi bao lâu về lại
Bây giờ quá xa mơ còn chưa thấy
Biết bao giờ anh gặp Bến Tre xưa
Thư đã nát nhàu nhớ vẫn đong đưa
Bập bềnh nước trôi chuyến phà Rạch Miễu
Sông nước đầy gió thổi ngang còn thiếu
Nên áo vàng chỉ phất nửa vạt sau
Đến đây rồi không ai dễ quên đâu
Những tóc dừa nghiêng xanh thời con gái
Tôi lỡ nghiêng theo bóng dừa xanh ấy
Như lạc vào thăm thẳm khúc ca dao
Tiếc ngày nào biển bạc lại xanh dâu
Trái bần chua thoắt trở thành vị chát
Để tôi đi mang rừng dừa bát ngát
Về Sàigòn chật chội nhốt Bến Tre
Ở bên nầy tưởng lạc hết hồn quê
Nhớ bóng dừa, mơ áo ai nào thấy được
May lắm, tà áo vàng bay vạt trước
Không vẫy vạt sau rung gió bến phà
Em biết rồi, đây đó vẫn còn xa
Vạt áo êm mơ vẽ hình cho gió
Để đêm đêm khi gió lùa khe cửa
Thấy em thật gần như đã gần nhau
Gọi Bến Tre mà chẳng thấy tre đâu
Chỉ thấy áo ai vàng in bóng nước
Một nơi tưởng dấu mờ trong ký ức
Mãi dập dềnh ngọn sóng Trúc Giang xưa!
TRẦN KIÊU BẠC
GHẸO NGƯỜI DƯNG . ( phong cách dân giả Miền Nam))
Trần Kiêu Bạc
Dưng không em lại đòi dìa
Qua còn chiện nọ chiện kia lòng dòng
Nói ra mắc cở trong lòng
Thiệt tình tính chiện dợ chồng dí em
Dù gì mình cũng xóm giềng
Lỡ khi tối lửa tắt đèn có nhau
Chờ em, em hổng biết đâu
Thấy em, hồi hộp lo âu quá chừng
Em thì .....đúng thiệt người dưng
Qua thì .....quýnh quáng nửa mừng nửa lo
Cho nên lỡ miệng dạ thưa
Tay chưn như cứ dư thừa đâu đâu
Mong em đứng lại lâu lâu
Em mà dìa sớm Qua rầu lắm nghen!
" Đêm nay mới thiệt là đêm "
Em ư `một tiếng chắc hên cả đời
Mình ên dìa chắc gì dui ?
Xuống ghe Qua chở em rời Cần Thơ
Ghe nầy ghe mộng ghe mơ ....! ................
TRẦN KIÊU BẠC .
Trần Kiêu Bạc
Dưng không em lại đòi dìa
Qua còn chiện nọ chiện kia lòng dòng
Nói ra mắc cở trong lòng
Thiệt tình tính chiện dợ chồng dí em
Dù gì mình cũng xóm giềng
Lỡ khi tối lửa tắt đèn có nhau
Chờ em, em hổng biết đâu
Thấy em, hồi hộp lo âu quá chừng
Em thì .....đúng thiệt người dưng
Qua thì .....quýnh quáng nửa mừng nửa lo
Cho nên lỡ miệng dạ thưa
Tay chưn như cứ dư thừa đâu đâu
Mong em đứng lại lâu lâu
Em mà dìa sớm Qua rầu lắm nghen!
" Đêm nay mới thiệt là đêm "
Em ư `một tiếng chắc hên cả đời
Mình ên dìa chắc gì dui ?
Xuống ghe Qua chở em rời Cần Thơ
Ghe nầy ghe mộng ghe mơ ....! ................
TRẦN KIÊU BẠC .
Ở VÀM SÔNG NHỚ BẬU
( phong cách Miền Nam)
Qua về ngang ngả sông nầy
Nhìn con nước chảy lòng quay quắt buồn
Bậu bay như cánh chuồn chuồn
Thân Qua ở lại mà hồn bay theo
Ngửa lên trời thấy trăng treo
Thò tay vọc nước thấy bèo hợp tan
Chiêm bao thấy Bậu mấy lần
Ở vàm sông cứ tần ngần bóng ghe
Sóng xô lại tưởng Bậu về
Mình ênh bơi ngược mà nghe tiếng cười
Tiếng than hỡi Bậu mình ơi
Bứt chi sợi tóc cuộn đời thủy chung ?
Sông quê trăng nước chung dòng
Mình Qua thui thủi vàm sông một mình
Dề lục bình lá còn xanh
Tiếng kêu bìm bịp còn quanh cửa vàm
Chờ hòai Bậu vẫn biệt tăm
Qua còn đợi riết dẫu năm tháng dài
Vàm sông xưa nước vẫn đầy
Lòng Qua thiếu Bậu còn ai trong đời?
TRẦN KIÊU BẠC (California)
( phong cách Miền Nam)
Qua về ngang ngả sông nầy
Nhìn con nước chảy lòng quay quắt buồn
Bậu bay như cánh chuồn chuồn
Thân Qua ở lại mà hồn bay theo
Ngửa lên trời thấy trăng treo
Thò tay vọc nước thấy bèo hợp tan
Chiêm bao thấy Bậu mấy lần
Ở vàm sông cứ tần ngần bóng ghe
Sóng xô lại tưởng Bậu về
Mình ênh bơi ngược mà nghe tiếng cười
Tiếng than hỡi Bậu mình ơi
Bứt chi sợi tóc cuộn đời thủy chung ?
Sông quê trăng nước chung dòng
Mình Qua thui thủi vàm sông một mình
Dề lục bình lá còn xanh
Tiếng kêu bìm bịp còn quanh cửa vàm
Chờ hòai Bậu vẫn biệt tăm
Qua còn đợi riết dẫu năm tháng dài
Vàm sông xưa nước vẫn đầy
Lòng Qua thiếu Bậu còn ai trong đời?
TRẦN KIÊU BẠC (California)
Subscribe to:
Posts (Atom)