THAY LỜI CHÀO MỪNG!

THAY LỜI CHÀO MỪNG!

LỜI CHÀO MỪNG

CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA
TRẦN KIÊU BẠC.




Thursday, May 29, 2008


ĐÊM THẤY MẸ VỀ THĂM .
Trần Kiêu Bạc

Thưa Mẹ ! Đêm rồi con chiêm bao
Thấy Mẹ trẻ như Mẹ thuở nào
Thuở dắt con qua cầu ao nhỏ
Tóc màu xanh mướt những hàng dâu
Trong mơ tiếng Mẹ vẳng bên tai
Tiếng ru thơ ấu mộng mơ đầy
Tiếng ru ao ước dành cho trẻ
Khôn lớn chim trời thẳng cánh bay
Thấy lại bước con theo bước Mẹ
Trong sớm hừng đông trải nắng vàng
Chân sáo tung tăng vào cửa lớp
Mẹ tần ngần đứng cuối hành lang
Thấy lại tuổi thơ lúc khổ nghèo
Tưởng đời mơ một chút nắng reo
Mà mưa giông tới như cuồng nộ
Để Mẹ con mình những hắt hiu
Thưa Mẹ ! Đêm rồi con lại mơ
Mẹ đứng bên con mắt đã mờ
Đầu Mẹ đội vòm hoa mây trắng
Tay cầm không vững những ưu tư
Nhớ con, lắm bận Mẹ về thăm
Trong những đêm mơ thấy Mẹ gần
Thật ra Mẹ cách xa ngàn dặm
Chiêm bao bóng Mẹ đến trăm năm .
TRẦN KIÊU BẠC

LẬP ĐÔNG LẠY MẸ.
Trần Kiêu Bạc

Mẹ ơi! Con trở về đây!
Không còn thấy Mẹ trong ngày lập Đông
Mẹ về qua cõi không không
Mưa mùa thấm đất trời chung vạt sầu
Loanh quanh tìm Mẹ nơi đâu
Trơ khung bếp lạnh trơ màu trắng tang
Còn không hạt muối trắng ngần
Mẹ chia mỗi đứa một phần chung riêng
Còn không cái lạnh vào đêm
Lũ con sưởi ấm bằng tim của Người
Còn không hạt gạo cầm hơi
Mẹ chia mỗi đứa chén vơi chưa đầy
Mẹ ơi! con trở về đây
Con quỳ lạy Mẹ trong ngày lập Đông
TRẦN KIÊU BẠC


MẸ VẪN MÃI BÊN CON .
Trần Kiêu Bạc

Mẹ giờ trong khói hương bay
Mẹ không về giữa ban ngày nữa đâu!
Mẹ về trong những đêm sâu
Nhớ con lòng Mẹ nôn nao, Mẹ về
Thăm con một chút Mẹ đi
Trả đời tay trắng trở về tay không
Mẹ đi vào cõi vô cùng
Tưởng như hình Mẹ vẫn còn đâu đây
Mẹ ơi con thấy Mẹ hoài
Trong vần con đọc trong bài học xưa
Trong cơn gió chướng trái mùa
Trán con hâm nóng Mẹ ru thì thầm
À ơi! Con lớn cho ngoan
Nay con khôn lớn ngang bằng người ta
Mẹ ơi Mẹ vội đi xa
Mẹ như tăm cá Mẹ là bóng chim
Trong từng mũi chỉ đường kim
Mẹ trên vai áo, Mẹ chìm trong khăn
Mẹ còn quanh những bữa ăn
Mẹ còn theo những bước chân đường đời
Mẹ vui khi thấy con cười
Mẹ buồn theo cảnh nổi trôi dặm trường
Mẹ đi, nào có đi luôn
Mẹ còn ở lại , Mẹ còn quanh đây
Mẹ bên con những tháng ngày
Cho con hơi ấm gởi đầy tình thương
Mẹ không về giữa ngày thường
Đêm đêm con thấy trong sương Mẹ về .
TRẦN KIÊU BẠC


HÁT RU CHO MẸ .
Trần Kiêu Bạc

Đêm chìm khuất bóng trăng in
Mẹ ơi! Mẹ vẫn một mình mộ hoang
Mẹ còn thức hết đêm tàn
Đồng hồ đã điểm canh năm lâu rồi !
Con thầm đoán Mẹ không vui
Mẹ đi lòng vẫn ngậm ngùi đàn con
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru Mẹ say tròn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm
Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh lòng thêm ấm lòng
Mẹ ngao du cõi khôn cùng
Nhớ con xin Mẹ thong dong trở về
Lá vàng Mẹ đã rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm ghì lá xanh
Ngày xưa được Mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào
Lá vàng Mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đã qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương
Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru Mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi , Mẹ ngủ ....... ầu ơ !!!
TRẦN KIÊU BẠC

MẸ VỀ !
Trần Kiêu Bạc

Khuya mơ màng thấy
Mẹ
Ngồi bật dậy, giật mình!
Mẹ gọi con rất khẽ
Mở cửa, trời buồn tênh
Thẩn thờ sau cánh cửa
Vẳng tiếng Mẹ gọi con
Đèn bàn thờ không tỏ
Bạch lạp rơi nỗi buồn
Đêm ngoài kia tối lắm
Xòe tay chẳng thấy tay
Mưa rơi đầy hạt nặng
Đội mưa Mẹ về đây
Mẹ khuất trong đêm đen
Làm sao mà thấy được
Chỉ cách con vài bước
Mà xa đến muôn trùng
Khuya nầy mơ thấy Mẹ
Lòng mừng ! Đâu ? Mẹ đâu ?
Tiếng gọi con rất khẽ
Vọng về từ thiên thu !
...............................
Lại nằm mơ thấy Mẹ
Lòng buồn ! Đâu, Mẹ đâu ???

TRẦN KIÊU BẠC ( những đêm thấy Mẹ về )

BÀI THƠ VIẾT RIÊNG CHO MẸ.


Trần Kiêu Bạc

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Cơn mưa mùa Đông dài như không dứt
Con nhớ Mẹ đêm qua đêm trở giấc
Săm soi đến từng chỗ ngủ các con
Những đứa con trong giấc ngủ hiền ngoan
Vô tư chưa biết gì nỗi lo của Mẹ
Đâu biết những nhánh sông đổ vòng ra bể
Bể Mẹ hiền hòa ôm ấp nhánh sông con
Mưa lạnh bên nầy con thấy buồn hơn
Đêm một bóng thấy đời trơ trọi quá
Thèm hơi ấm, biết làm sao nhóm lửa
Thèm bát cơm, sao nấu được cơm ngon
Mưa dẫn con về một khúc Vàm Cỏ Đông
Chỗ quẹo Gò Dầu trước khi vào dòng Vàm Cỏ
Tiếng Mẹ ru còn ngân hoài trong gió
Cánh diều ướt mèm không chỗ trú mưa
Mưa bây giờ gợi nhớ lúc mưa xưa
Mưa quất mạnh lằn roi vào đời Mẹ
Những giọt mưa đau cướp đi tuổi trẻ
Những trận roi đời làm đời Mẹ mất niềm vui

Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi
Mưa chiều nay thả nước trôi muôn ngả
Con lênh đênh trong sóng đời xa lạ
Biết bến bờ nào thấy Mẹ phút giây
hững gịot mưa đan lọt qua kẽ tay
ong bóng nước vỡ theo từng cơn gió
Cũng long đong như cuộc đời ở trọ
Trọ bên nầy mơ mái ấm bên kia
Chắc Mẹ chờ con, đợi chuyến xe về
Dẫu mưa dầm hay trong cơn nắng cháy
Mưa ca vui ngày Mẹ con gặp lại
Nắng reo mừng con trở lại nhà xưa
Có thật không hay chỉ thấy trong mơ
Hay nước mắt nhòa trong mưa tiễn biệt
Mưa quê xa lòng con buồn không hết
Nắng bên nhà làm buồn Mẹ không vơi /
Bài thơ nầy con viết riêng Mẹ thôi ...
TRẦN KIÊU BẠC

Sunday, May 25, 2008

CHO MỘT GÓC TRỜI QUÊ HƯƠNG BỤI BẶM.

Ngọn gió nào nông nổi chạy qua đây
Làm xanh lại vùng cỏ non trí nhớ
Đâu phải đêm qua mưa treo hạt nhỏ
Để bây giờ thơ ấu ướt dầm theo

Lâm râm sợi mưa nhỏ giọt làm reo
Như an ủi tuổi thơ đang trở lại
Nắng không kịp về hàng ba trống trải
Để hoa cúc buồn một góc nhớ thương

Bụi bặm nhiều rồi góc cũ quê hương
Nắng có gắt chỉ khuấy thêm lòng bụi
Mưa có dài chỉ làm tan sương khói
Hoa cúc có vàng chỉ áo lụa vàng phai

Một góc trời quê hương bụi bặm ơi!
Dấu chân xưa chắc soi còn chưa rõ
Mỗi dấu chân một bước đời gian khó
Mong ngày về nhìn lại bóng chân quen

Thu đã vàng hình như cúc vàng thêm
Trời đã cao thêm xanh vầng kỷ niệm
Gió đã đầy không xua tan mây tím
Chỉ một mình bụi nhớ bám quê hương!

TRẦN KIÊU BẠC.

Sunday, April 6, 2008

THEO HỒN HOA CÚC


Tự lúc nào như đã thành thói quen
Sáu giờ rưởi mời nhau cà phê sáng
Không cà phê mình cũng quên lãng mạn
Dẫu không đường cũng nếm ngọt môi em

Ước gì bây giờ góc quán thân quen
Áo vàng bay qua mắt cười lúng liếng
Thí dụ như em lỡ quên cặp kiếng
Chắc gì nhận ra giọt đắng đang rơi

Những sáng như vầy trời đất cũng vui
Huống chi quanh mình cúc vàng đang nở
Cà phê không đường sẽ làm anh nhớ
Nhưng áo em vàng gợi nhớ thêm hơn

Nguyên Sa ngày xưa viết thật dễ thương
“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”
Anh không nhà thơ nên nghĩ suy cũng ngược
Thấy cúc nở vàng mới thương áo vàng em

Thôi thì sáng nầy coi như gặp hên
Thấy áo vàng quên cà phê đen đậm
Ghen với áo ôm vòng eo mười tám
Anh ngồi hoài chẳng thiết uống cà phê

Nghĩ cho cùng nhìn màu hoa cúc thương ghê
Lại thấy màu cà phê đen buồn lắm
Nhưng mỗi sáng khoèo chân nhau quán vắng
Là thấy cả hồn hoa cúc bay theo!

TRẦN KIÊU BẠC.
BÊN LỀ CUỘC ĐỜI.
( phong cách dân dã miền Nam)



Tôi bơi trong biển ngập lời ru
Vặn mình quanh tiếng võng đong đưa
Ầu ơ! Con ngủ cho mau lớn
Cho Má yên lòng buổi chợ trưa

Tôi dìm trong nước tuổi thơ tôi
Vàm Cỏ Đông xanh vượt sóng nhồi
Dòng nước êm trôi sao cuồng nộ
Nhấn chìm góc nhớ đã xa xôi

Tôi buông tay theo những cánh diều
Vòm trời bung những đóa tin yêu
Dây căng cho cánh diều no gió
Mơ diều bay vượt dốc cheo leo

Tôi quỳ cho Thầy phạt năm roi
Cắn răng nước mắt lặn vào môi
Chỉ tại câu đùa giờ chính tả
“ Gạch đít hoài chảy máu Thầy ơi!”

Tôi xếp làm tư phiến lá trầu
Để trên cánh lá chút lòng cau
Têm trầu cánh phượng như cô Tấm
Ngoại ăn môi tươi đỏ thắm màu

Tôi hái giùm ai lá lục bình
Giọt nước soi đầy bóng thủy tinh
Lẫn trong màu lá chùm hoa tím
Cho ai mà ngỡ hái cho mình

Tôi leo cao tới ngọn trâm bầu
Rung cành cho trái rớt lao xao
Ai lượm bỏ đầy trong hai túi
Trâm còn mà người vội quên mau

Tôi vắt tuổi thơ cạnh góc hè
Phượng hồng pha ngọt cả hồn ve
Hè ơi! ba tháng sao mà nhớ
Nắng lên xao động cả trời quê

Tôi dầm mưa tháng tám Trung Thu
Ngày đêm tầm tã giọt mưa Ngâu
Mưa dài đến nỗi đèn không sáng
Chờ ai mưa ướt đẫm mái đầu

Tôi vội ra sân cỏ cuối làng
Gò lưng trên xe đạp sườn ngang
Một chân hậu vệ canh góc phải
Banh thiếu chân mình sẽ biếng lăn

Tôi lặng im góc vắng sân chùa
Trầm tư trong cõi trống hư vô
Theo khói hương bay nhìn sen nở
Khép lòng quanh tiếng tụng Nam Mô

Tôi theo Em thầm nguyện A men
Chạy theo đường rẽ tóc thân quen
Câu Kinh lay động theo tà áo
Niềm tin Thiên Chúa cũng bay lên

Tôi cầm tay bạn quán cà phê
Chia tay chưa cạn nửa phần ly
Gục đầu tôi khóc người đi vắng
Bạn chẳng về đâu chẳng trở về

Tôi nhìn trong suốt tuổi thơ tôi
Thấy đã vàng hoe những nụ cười
Đã nghe im tiếng sông quê cũ
Đã tiễn Mẹ đi cuối cuộc đời

Tôi nhìn tôi trong kính thật lâu
Tóc đã thôi xanh chớm đổi màu
Tìm ai trong khóm hoa vàng rụng
Chẳng thấy ai tìm để nhớ nhau

Tôi giẫm chân bên lề cuộc đời
Hỏi người cuộc sống có gì vui
Người nói có tan thì có hợp
Đâu thấy đời đong những khóc cười

Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng mọc lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi

Tôi bỏ quên vàng vọt tuổi thơ
Lang thang ngày cũ mất bao giờ
Đã trót đánh rơi thời mơ mộng
Giờ tìm tôi chỉ thấy bơ vơ!


TRẦN KIÊU BẠC
.

Sunday, March 23, 2008

CHẮC GÌ NGÀY MAI ...

( phong cách dân dã miền Nam)


Chắc gì ngày mai viết được cho em
Thôi ráng viết mấy dòng hôm nay vậy
Em thị thành thích nghe lời bóng bẩy
Anh nhà quê nên lời lẽ quê mùa

Thôi thì nói đại như đong như đưa
Như lúc Mẹ ru con từ hồi ẳm ngửa
Mấy câu ca dao thuộc lòng lúc nhỏ
Lấy gởi cho em chắc được vui lòng

Ầu ơ! Cá gì nhỏ như cá lòng tong
Câu không được mà xúc thì vô hết
Em ở Sàigòn chắc đâu có biết
Lòng tong kho tiêu hết cả nồi cơm

Ở chốn thành đô đâu cần cái nơm
Cứ xỉa tiền là cá chi cũng có
Anh ở Tây Ninh sương dầm nắng đổ
Giăng câu cả ngày may có được em

Ngày mai nầy chưa chắc nắng còn lên
Cũng không chắc mưa sẽ chờ trút xuống
Nên ráng viết cho em không sẽ muộn
Nói dông dài sợ em ngoảnh mặt đi

Nói gút lại thôi là thương em ghê
Từ móng chưn thương lên tới tóc
Thương cả cái bàn nơi em ngồi học
Cả chùm hoa dạ lý nở sau hè

Em hỏi lòng đi, em có nằm mơ
Mơ chẳng thấy ai thương em đến vậy
Lời nhà quê có khi tìm không thấy
Đó là tim là máu tự lâu rồi

Có khi nào nhìn qua ánh mặt trời
Em thấy gã nhà quê cười trong nắng
Viết cho em vội vàng trời chưa sáng
Coi như lời cà phê đậm đầu ngày

Chắc gì viết cho em được ngày mai .....

TRẦN KIÊU BẠC.
HÌNH NHƯ ĐÃ CHIA TAY.


Hình như hôm ấy đã chia tay
Đã đứng xa nhau một quãng dài
Đã vói tay mà không nắm được
Chưa kịp buồn sao mắt đã cay

Hình như hôm ấy tim thôi đập
Máu nhồi tâm thất gội màu đen
Buồng phổi không siêng hơi thở gấp
Tay vẫy đôi lần muốn vẫy thêm

Hình như hôm ấy chẳng email
Ngõ vào Mailbox bám xanh rêu
Thôi chỉ Log Out mà trông ngóng
Biết rằng mình đã mất tình yêu

Biết rồi mà vẫn còn chưa chắc
Chia tay rồi mà vẫn hình như
Hay tại mình còn thương nhau lắm
Hình như còn cái nhớ bâng quơ!

TRẦN KIÊU BẠC.
TRĂNG ĐÊM.

Trăng đã lỡ thấy em cười khúc khích
Nên ngập ngừng không nỡ bỏ đi chơi
Qua cữa sổ nhìn thấy em còn thức
Trăng chiếu riêng em phân nửa cuộc đời

Đêm thì dài mà tóc em lại ngắn
Đêm thật buồn mà môi đỏ em vui
Đêm sẽ hết. Ngọn nến đời sẽ cạn
Chỉ đôi môi em thơm ngát nụ cười

Anh mơ ước tóc dài hơn đêm ngắn
Đêm chưa tàn mà tóc đã ngang lưng
Đêm ngắn lại cho tóc dài thêm nữa
Đêm chừng gang tay tóc đã vô cùng

Trăng đã trót nhìn em cười e thẹn
Đêm đã từng thấy tóc cuộn mênh mông
Anh như gặp muà Xuân nào mới đến
Để Trăng, Đêm, Anh, Em mãi mặn nồng!

TRẦN KIÊU BẠC.

Monday, March 17, 2008

CHÙM THƠ TỨ TUYỆT .

CÚC NỞ HOA.

Trồng ở đầu hiên đơn độc Cúc
Mơ hoài Cúc chẳng nở cho ta
Bụt bảo: Con làm thơ Tứ Tuyệt
Cúc Vàng cảm động sẽ ra hoa.
***
TÓC PHAI MÀU.

Chắc buồn nên tóc đẩy xô nhau
Đường rẽ chia hai nửa mái đầu
Một bên quê cũ bên quê mới
Tóc cũng vì quê sớm bạc màu.
***
LÃNG MẠN ƠI, CON MUỖI.

Nằm nghiêng em dáng nhỏ vai mềm
Muỗi đến vo ve trắng cả đêm
Một chút ngực phơi ngoài áo mỏng
Nhìn hoài muỗi chẳng muốn bay lên.
***
NƯỚC MẮT TRONG CƠM.

Bưng chén cơm chiên nhìn thấy Mẹ
Dỗ dành từng muỗng đút cho con
Sao thấy trong cơm dòng nước mắt
Con không ăn được để Mẹ buồn!
***
TRÊN VẠT ÁO DÀI.

Ước chi trên vạt áo dài
Có ghi tất cả những bài thơ tôi
Để khi vén áo em ngồi
Thơ rung từng chữ từng lời mộng du.


***
THEO CÙNG NGUYỄN BÍNH.
Cầm câu sáu tám ngại ngần
Hình như Nguyễn Bính đứng gần đâu đây
Thôi thì mạnh dạn buông tay
Cho thơ lục bát bay đầy vườn thơ.

QUANH KHÓI TRÀ ĐÊM.

Chờ khuya rót vội chung trà
Thấy qua khói trắng quê nhà lung linh
Tưởng đâu ngồi uống một mình
Mà trăm nỗi nhớ vây quanh khói trà.

XA MẸ.

Cầm theo ve Nhị Thiên Đường
Dầu còn phân nửa tình thương Mẹ đầy
Xa quê đếm chuỗi ngày dài
Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng .

TRẦN KIÊU BẠC.

CHÙM THƠ CAO NGUYÊN .

Buồn Chia Tay Phố Núi

Sớm mai qua phố núi
Thông vừa choàng cơn mê
Trưa giăng theo gió bụi
Đêm mưa bạt lối về

Sân trường nữ Pleime
Trắng tinh ngàn cánh bướm
Nắng vui theo bướm lượn
Quanh mây bụi vô tình

Hoa học trò nguyên trinh
Mà sao ươm bụi đỏ
Hay bụi gây niềm nhớ
Quấn quít bàn chân quen?

Thèm hoài ly chanh Rhum
Quán Nhớ đêm giá buốt
Ngấn môi em thấm ướt
Bên thành ly thơm nồng

Say cà phê Dinh Điền
Say men chiều phố nhỏ
Ký ức đầy bụi đỏ
Tình xanh ngắt Biển Hồ

Ơi! phố núi ngày xưa
Em có còn ngóng đợi?
Người đã đi xa mãi
Mang theo hồn Pleiku!

TRẦN KIÊU BẠC


NHỚ VỀ PHỐ NÚI .

Đã lâu không về thăm lại Pleiku
Phố núi buồn hiu lãng đãng sương mù
Gió sớm mưa trưa chung màu đất đỏ
Mây vắt ngang đầu nắng đổ lưa thưa

Buổi chiều Pleiku chở đến phiên buồn
Phía Biển Hồ xa sợi nắng còn vương
Đếm giọt cà phê lắng qua đáy cốc
Lòng đã tơ vò trăm mối cô đơn!

Cho gởi lời thăm phi trường Cù Hanh
Nơi trót cho nhau phân nửa cuộc tình
Mỗi đứa ôm riêng nỗi sầu chia cách
Bạc tóc một đời mãi nhớ ngày xanh

Những đêm về qua phố cũ quen thân
Tưởng đã xa nhau vẫn thấy thật gần
Quán NHỚ đong đầy trăm ngàn nỗi nhớ
Cho tình nhân còn mãi gọi tình nhân.

Xanh xanh ngút ngàn rừng núi vây quanh
Dẫu nhớ thương nhau, xa thế cũng đành
Pleiku còn quẩn quanh trong ký ức
Vẫn đỏ bụi đường vẫn ngát màu xanh!

Bên nầy bây giờ trời chớm vào Thu
Trăng đã treo cao trong khói sương mù
Nhớ lại màu trăng in sương khói cũ
Ấp ủ tâm tình phố núi Pleiku!

TRẦN KIÊU BẠC (California)


CON MẮT CÀ PHÊ .

Con mắt ngày nào, con mắt cà phê
Đêm còn tròn xoe mắt đêm hun hút
Thức cho đừng quên lòng Ban Mê Thuột
Đêm ở đây dài như cứ dài thêm

Ai về đây rồi nhớ ánh mắt đâu tiên
Từ phía trái phi trường Phụng Dực
Con mắt cà phê đêm đêm thao thức
Theo cùng ai năm tháng thảo nguyên buồn

Ngủ đi rồi mắt vẫn mở triền miên
Mùi cà phê một ngày theo cơn gió
Cho một đời lửng lơ mùi thương nhớ
Bên rừng bạt ngàn nở đóa cà phê

Nửa ly mà đầy nhạc khúc Ban Mê
Nửa con mắt mà lưng tròng ngấn lệ
Đóa cà phê chờ mắt ai vẫn nở
Cao nguyên lụt đầy những mắt nhớ nhung!
TRẦN KIÊU BẠC

ĐEM CHÚT TÌNH CHO PHỐ NÚI

Hỏi người phố núi Pleiku
Tinh mơ còn vịn sương mù mà đi?
Trưa mang bụi đỏ theo về
Gió quay tóc rối, mây che mắt buồn
Còn không quán NHỚ tương phùng
Café khóc ướt, chanh Rhum ngậm ngùi
Ai đem nắng ngủ trên đồi
Để ngàn thương nhớ còn rơi Biển Hồ
Ơi người phố núi Pleiku
Mắt còn trong vắt trong mù sương phai?
Pleiku vẫn nhớ thương hoài
Bóng hình ai, bóng hình ai, bóng hình ...

TRẦN KIÊU BẠC

ĐÊM TRỞ LẠI PLEIKU .

Đêm nầy mình trở lại Pleiku
Phố mưa phố bụi phố sương mù
Chao ánh đèn khuya đường tối sáng
Phố buồn phố nhớ phố tương tư

Mưa dầm rơi ướt áo Pleime
Trường quen con gái thẹn chưa về
Xắn ống quần cao chờ mưa tạnh
Vô tình đất đỏ bám chân đi

Đêm chưa đổ xuống đỉnh Hàm Rồng
Biển Hồ vội khoác áo mùa Đông
Sương đã bủa vây Đồi Đức Mẹ
Nhớ đã cuồng điên chiếm ngõ hồn

Vào trong quán Nhớ sao là nhớ
Bạn cũ còn đây những dấu giày
Khói thuốc quay tròn trong quá khứ
Cà fé vẫn đắng giọt đen say
Pleiku còn mãi với nhớ mong

Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của " Em Pleiku má đỏ môi hồng "

Pleiku đêm lạnh trở lại đêm
Đêm nghe tiếng nấc dội về tim
Thăm lại phố xưa trong giấc mộng
Phố còn in đậm dấu chân quen !

TRẦN KIÊU BẠC


RƯỢU CẦN và TRĂNG PHỐ NÚI

Không chờ ngọn gió mùa Thu
Trăng quen đã xuống Pleiku đêm nầy
Đêm chưa kịp tỉnh trăng say
Trăng mang nỗi nhớ đổ đầy Buôn xa
Trăng đêm nay bỗng thật thà
Vô tư rót nhớ tuôn qua rượu cần
Khách ơi đừng vội quay chân
Rượu chưa vơi ché còn gần nhau lâu
Khách ơi đừng vội đi đâu
Rượu cần cho nhớ trăng sầu cho thương
Buôn đêm khoác áo mù sương
Đêm không bụi đỏ đêm còn lửa reo
Nhìn qua Phố núi cheo leo
Trăng vừa đi mất mang theo rượu mời
Rượu cần ơi! Rượu cần ơi!
Rượu không trăng cũng nhớ người Pleiku .

TRẦN KIÊU BẠC

CAO NGUYÊN KHÔNG EM NGÃY TRỞ LẠI

Về lại Pleiku không còn thấy người đâu
Mắt cay đỏ trong mịt mùng bụi đỏ
Không có em đồi cao còn khát gió
Lá trả màu xanh pha sóng hát Biển Hồ

Không bước chân em con dốc quanh co
Chạy vòng quanh cho hàng thông lên tiếng
Chờ gặp sương mù trăng buôn chờ sáng
Ngẫu hứng trăng tan trong ché rượu cần

Không tóc em cafe' nhớ rưng rưng
Tay lóng cóng lấy gì hơ lửa ấm
Câu thơ lẻ vì em mà lãng mạn
Cho thơ dài thêm những khúc cháy lòng

Lại nhớ em trong chút chéo xà rông
Gió đưa qua cũng vặn mình quay lại
Mưa xốn xang lòng cao nguyên trống trải
Đợi em về hút ngọt rượu cần nghiêng

Pleiku ơi! Thao thức mãi chờ em
Đỉnh Hàm Rồng treo hoài cành thương nhớ
Biết còn em trong ngàn thu bụi đỏ
Hay mất em rồi ngoài xanh ngắt rừng xanh?

TRẦN KIÊU BẠC


DÃ QUỲ CAO NGUYÊN .

Còn mang trên vai nhan sắc dã quỳ
Dẫu đã xa ngàn phố cao nguyên cũ
Phố mãi lấm lem dốc cao bụi đỏ
Dã quỳ vẫn in lớp lớp hoa vàng

Ôm trong lòng nỗi nhớ nhiều ngăn
Rừng hoa dại nhốt trong ngăn lớn nhất
Chờ gió rơi vào rượu cần say khướt
Sắc vàng rung lên cái nhớ dã quỳ

Nắng lao xao, trời xanh thắt lòng ai
Tiếc một nỗi màu xanh không chạm đất
Để dã quỳ nằm sóng soài chờ nắng tắt
Một mình hoa vàng trong bụi đỏ không tan

Nhớ vẫn không cùng thương vẫn miên man
Gùi trên lưng, ngô đầy khố xanh khố đỏ
Sao không gùi theo sắc vàng hoa thương nhớ
Để thị thành vắng mãi sắc vàng tươi?

Dã quỳ cao nguyên chỉ gặp một lần thôi
Sắc vàng lạ kỳ theo người cùng năm tháng ....

TRẦN KIÊU BẠC.

TRỞ VỀ CAO NGUYÊN TRẮNG.

Đi về phía ấy Kon Tum
Thấy mây rơi xuống sông buồn Dakbla
Trắng như trắng dãi ngân hà
Cát như cát của lòng sa mạc dài
Về cao nguyên trắng, đêm nay
Đêm còn say ngủ, đêm đầy Kon Tum
Trong len lén khúc mưa rừng
Đường đi không hết mà trăng đi rồi
Dã quỳ vàng với đêm trôi
Gió lên rất chậm xao đồi cây xanh
Lạc trong lối phố quẩn quanh
Lạc trong mắt lạ lạc ngàn chân quen
Còn trong nhau mỗi cái tên
Mà Kon Tum đã bỏ quên bên lề
Thôi thì lấy cát trắng đi
Gởi ai vàng sắc dã quỳ cao nguyên

TRẦN KIÊU BẠC


LẠ LÙNG NỖI NHỚ PLEIKU

Chỉ một chút bụi đường mà nhớ mãi Pleiku
Màu bụi đỏ bay rớt nhầm má ai hồng đỏ
Tình đan nhau như mù sương phải lòng hoa cỏ
Đợi ai đi về lòng tơ vò những xốn xang

Phố núi thường giăng mây cho nặng khúc nhớ nhung
Nắng treo lưng chừng tô màu xanh rừng đậm đặc
Không son phấn Pleiku vẫn bốn mùa nhan sắc
Dã quỳ vàng áo ai dịu mát đến dễ thương

Sáng chiều điểm trang nhẹ nhàng một lớp mù sương
Đêm lặng yên còn nghe rộn ràng đêm thiếu nữ
Chút bụi đỏ vô tình làm mắt ai mất ngủ
Xa nhau rồi vẫn loay hoay nỗi nhớ Pleiku !
TRẦN KIÊU BẠC.


ĐÊM LẠI NHỚ KONTUM.

Một mình, đêm, trở lại Kontum
Đậu trên vai aó chút mưa rừng
Gió mở bung đầy khoang buồng phổi
Đất gầy lâu gặp vẫn bao dung

Phố xưa còn bám quanh mùi cỏ
Dã quỳ vàng ánh sắc thân quen
Trăng còn loang loáng như chưa tỏ
Dấu chân ngày trước vẫn còn nguyên

Trăng chạy vòng qua cổng nhà thờ
Những chiếc gùi xinh mãi ngủ mơ
Một câu kinh sớm còn lay động
Giật mình nghĩ lại chuyện ngày xưa

Dòng sông Dakbla quen chảy ngược
Chẳng xuôi về cuối nẻo tương lai
Sông chỉ ngược lên dòng quá khứ
Cho người về gọi mãi tên ai

Sáng rồi còn mơ đến Kontum
Đêm đi để lại khúc mưa rừng
Dã quỳ sương rắc chờ ai ngắm
Chưa nhìn mắt đã vội rưng rưng

................................

Chỉ còn tiếng gió qua lòng cát
Tưởng như đã lạc tiếng mưa rừng
Đêm còn nghe rõ lời ai hát
Tim còn vọng mãi khúc Kontum .

TRẦN KIÊU BẠC.

CHÙM THƠ VỀ HUẾ .

MƯA HUẾ, HUẾ MƯA.

Huế như dài ra theo cơn mưa
Huế khoác khăn che mỏng bụi mờ
Huế xắn quần cao lên tới gối
Huế bàn chân nhỏ gót tiểu thơ

Mưa rót cô đơn lòng thiếu phụ
Mưa chìm phố cổ đợi ai qua
Mưa trải rộng thêm ngàn tâm sự
Mưa nhả vào tim nỗi nhớ nhà

Mưa Huế hình như chỉ bắt đầu
Mà dài se thắt mãi về sau
Trầm ngâm một bóng ai ngồi dợi
Chỉ thấy mưa rơi đỏ mắt sầu

Huế xa xôi mà Huế thật gần
Mưa qua khuấy động cõi tình nhân
Mưa siết tay cho tình thêm ấm
Mưa tạt vào lòng những bâng khuâng

Hỏi nhỏ khi mô trời mưa tạnh
Huế buồn khẽ nói biết khi mô
Có lẽ mưa tuôn chưa dứt hạt
Mưa hoài nên Huế đọng thành thơ

TRẦN KIÊU BẠC.
HUẾ, MỘT LỜI HẸN CHƯA THÀNH.

Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
Huế của ai, nào phải của tôi
Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
Tôi gom tím lại, tím một đời

Chưa về thăm được thơ trên nón
Không đủ che ngang cụm tóc thề
Trông chiếc eo thon đùa nghịch gió
Lòng buồn theo tiếng guốc ai đi

Chưa về thăm được Huế mưa rơi
Dốc Phú Cam xưa ướt tóc người
Nước xuống Kim Long như trôi ngược
Một trời Hương Thủy khóc chia phôi

Chưa về thăm được Huế mộng mơ
Tiếng sóng sông Hương dội xuống đò
Lắng câu hò Huế lòng ốt dột
Chạnh lòng lữ khách, lạnh lòng o

Nhớ lắm, chưa về thăm Huế được
Đừng nghĩ tình quê hết mặn rồi
Mai mốt về ôm lòng đất Huế
Mượn Huế ai làm Huế của tôi .

TRẦN KIÊU BẠC.
HUẾ ĐƠN SƠ TRONG SUY NGHĨ .

Chỉ một Mẹ HUẾ thôi
Muôn lời ca không dứt
Thơ bao lần hết mực
Chưa viết hết về Người

Không cung điện không ngôi
Không lâu đài thành quách
Mẹ suốt đời chân đất
Mưa nắng một đầu trần

Lầm lũi thân một thân
Mẹ lần đi khắp nẻo

Hết qua vùng Hương Thủy
Trở lại xuống Bao Vinh
Một đời Người lặng im
Bạc vai mờ đôi mắt

Dù thân gầy còn mất
Vẫn nắm chặt tay con
Đi ngược dốc Phú Cam
Nhìn về ngang Thượng Tứ

Còn Hương Giang sóng vỗ
Còn Mẹ HUẾ nhọc nhằn
Thương Mẹ khổ trăm năm
Mẹ HUẾ ơi ! Còn khổ

Thơ Mẹ còn dang dỡ
Viết hoài vẫn chưa xong !

TRẦN KIÊU BẠC (Tạ lòng Nguyễn Phúc Sông Hương)

CHÙM THƠ HÀ NỘI .

VỖ VỀ CƠN MƯA DÀI HÀ NỘI .


Sao lại mưa dầm Hà Nội của ai ơi!
Chiếc lá mùa Thu cuối cùng chưa rớt
Để người đi chìm trong cơn nuối tiếc
Cho người về áo còn vướng bụi mưa

Mưa dài chi cho buốt những dòng thơ
Thơ không khóc mắt người thơ vẫn ướt
Mùi mưa quen đã quyện vào hương tóc
Xa người rồi còn khát giọt mưa trôi

Sao nỡ mưa dầm Hà Nội của ai ơi !
Nửa vòng xe quay tròn nguyên nỗi nhớ
Căn gác xưa co ro nhìn mưa đổ
Cây sấu buồn hoa sữa chẳng vui đâu

Ví dụ mưa làm mình bớt mong nhau
Xin trời mưa, vô tư mưa không dứt
Bằng mưa làm nhớ nhung thêm quay quắt
Lạy mưa buồn, mưa ngưng hạt mưa rơi !

Xin đừng mưa dầm, Hà nội của tôi ơi !

TRẦN KIÊU BẠC ( California)
MƯA GIỮA LÒNG HÀ NỘI .

(cảm xúc từ "Cúc Vàng in HaNoi")

Chỉ mình anh giữa Hà Nội mùa nầy
Cơn mưa nhỏ chờ ai chưa dứt hạt
Chiếc bóng ngược xuôi treo mình trên vách
Từng cây sấu già cũng khóc theo mưa!

Không còn em , sấu muộn cũng thôi chua
Để rớt lại mùi hương ngàn hoa sữa
Ngọn gió bao dung nhường anh chút lửa
Nung hồn sấu buồn trở lại màu xanh

Sấu buồn miên man, hoa sữa miên man
Tuổi vừa chạm yêu, tuổi còn trăn trở
Góc phố bên nầy còn hương hoa sữa
Nửa góc bên kia sấu rụng bên lề

Nghe như tiếng em rất khẽ , đủ nghe
"Chờ em đêm nay , bên kia cây sấu ...."
Mưa dài theo mưa , gió buồn theo gió
Sấu chờ che em, anh chờ gặp em!

Chờ em hoài trong gió giật từng cơn
Hà Nội im nghe mưa qua phố cũ
Không còn tiếng em hẹn anh, rất khẽ
Mà thương hoài dù sấu muộn thôi chua!

TRẦN KIÊU BẠC
XA HÀ NỘI MÙA CHỚM THU .

Lại xa Hà Nội mùa mới chớm Thu
Ngoái lại sau lưng sông Hồng vẫn đỏ
Cây bàng xanh vừa thay màu nhung nhớ
Trời chưa mưa sao ướt mắt ai rồi !

Không biết ngày nào trở lại Hà thành ơi!
Đường thiên lý tàu đi xuôi không ngược
Lúc tiễn đưa không rời nhau nửa bước
Chia tay rồi mờ sắc đỏ phù sa !

Mùa Thu chờ, mùa Thu không vội qua
Thu đứng lại treo cao từng khúc nhớ
Lòng người đi mang theo mùi hoa sữa
Lúc quay về chắc còn chút hương phai

Lại xa rồi phố cũ xám màu vôi
Trong đáy mắt lời thương chưa kịp nói
Cầu Long Biên dẫn tình xa vời vợi
Màu tang buồn pha bụi đỏ ven sông

Thu biệt ly dừng ở bến sông Hồng
Thu không chở người đi quay trở lại
Người đi xa còn vẳng nghe tiếng gọi
Mùa Thu ơi! trả tình lại cho người .

TRẦN KIÊU BẠC .
NGHE MƯA HÀ NỘI, NHỚ TIẾNG HÁT XƯA .

( Ca Sĩ Ngọc Tân vừa ra đi, chiếc lá cuối cùng vừa rơi xuống - tin TTO )

Hà Nội còn mưa nhiều hôm nay?
Mưa tuôn xoá hết những dấu giày
Hoa mưa rơi ướt ngàn hoa sữa
Mưa qua mắt lệ khóc mưa đầy
Hà Nội đêm nầy còn mưa không?
Cây sấu già nua có lạnh lòng?
Dương cầm tiếng vang êm trong gió
Theo giọng ca buồn gợi nhớ mong
Mưa còn gởi lại lời ca cũ
Một trời Thu vắng trải mênh mông
Ngàn mây hun hút xa thêm mãi
Hà Nội chia tay phút cuối cùng!
Nơi nầy mãi rớt giọt trầm luân
Đêm Thu xám ngắt dãi sông Ngân
Phố xưa vẫn ngát hương hoa sữa
Biết đâu tìm tiếng hát Ngọc Tân ?

TRẦN KIÊU BẠC ( California)

CHÙM THƠ SÀIGÒN.

EM, SÀIGÒN VÀ NỖI NHỚ.

Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
Hay nhìn mộtchút nắng lên mà thương về bên ấy ?
Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!
Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
Cữa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!
Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau ?
Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
Em một phương, anh một miền xa lắc
Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu !
Hẹn cùng SàiGòn thức suô't đêm sâu
Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ
Vẫn EM và SÀIGÒN trong nỗi nhớ
Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!

TRẦN KIÊU BẠC
TẠ LÒNG SÀIGON.

Cảm ơn Sàigon đã khóc giùm tôi
Đêm xa xưa năm nào như quên hết
Lạ lùng không quên những dòng nước mắt
Quay lưng rồi còn lạnh chéo khăn tay

Cảm ơn Sàigon giữ mãi màu mây
Đêm xuống thấp mây vẫn xanh màu ngọc
Phải chi trong hành trang mang theo Sàigon được
Giờ trở về không nhầm cửa nhà ai

Cảm ơn Sàigon đã bắt tay tôi
Trưa nắng chang chang lòng vừa đủ ấm
Tưởng đã quên ngày đi xa ngàn dặm
Lệ khô rồi mà mắt vẫn đỏ hoe

Sàigon ơi, mình thương nhớ làm chi?
Mây ký ức biết ngày nào tan hết
Mưa kỷ niệm theo mái tôn nhỏ giọt
Ướt lòng ai khúc hát đợi mưa về

Cảm ơn Sàigon không nỡ quên đi
Người phương xa không hẹn ngày gặp mặt
Đêm Phú Nhuận quỳnh hương còn thơm ngát
Chiều Bạch Đằng chờ sóng vỗ ven sông

Nắm tay Sàigon chạy theo vòng cung
Vòng bùng binh về Hàng Xanh thuở trước
Rẻ tay phải nhớ Quán Tre quen thuộc
Phan Kế Bính ngày nào còn nhốt tuổi hai mươi

Cảm ơn người xưa còn dám nhìn tôi
Người hôm qua, người hôm nay không khác
Đêm không khô vì mưa thương còn dột

Khoảng trống nào trong trí nhớ y nguyên
Tháng năm dài còn chờ chạm môi hôn
Trưa Lữ Gia chiều về ngang Tân Định
Đạp xa vội cho tình yêu sóng sánh
Rửa mặt xong còn thơm vạt áo người

Cảm ơn Sàigon cho đêm chút mưa rơi
Đã bao lần mưa dịu dàng nhắc nhở
Xin ai đừng -quên - nhớ vòng tay cũ
Đưa người đi lại ngong ngóng người về

Tạ lòng Sàigon không nỡ trách người đi
Vĩa hè xưa còn dấu chân quen bước
Ngày trở lại bàn chân chưa tỉnh giấc
Tưởng còn lang thang tận cõi xa nào

Giừa lòng Sàigon ai nỡ chối từ nhau...

TRẦN KIÊU BẠC. (7/2005)
SÀI GÒN TRONG KHÚC NHỚ QUÊN .


Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc café phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời
Không là phố quen của tuổi hai mươi
Phố cũ khác xưa, người về lạ lẫm
Những đổi thay đến từng con hẽm
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào
Có thể bây giờ phố không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn thời trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu
Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm
Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sài gòn .

TRẦN KIÊU BẠC
GỞI VỀ BÊN ẤY MÙA ĐÔNG .


Có thể nào mang mùa đông Cali
Về Sàigòn trong vài giây vài phút
Để phố Bùi Thị Xuân lạnh thêm đôi chút
Mà tiếng dương cầm lại nghe ấm lòng hơn ?
Hay gởi áng mây buồn góc nhỏ Auburn
Trải ngang tầm xa khung trời Tân Định ?
Tay trót trao tay, lòng còn lýnh quýnh
Nên thả ngày buồn bay ngược phía Hàng Xanh
Mùa đông chưa qua , nhánh nhớ đã lên nhanh
Con hẽm quạnh hiu dập dềnh trong ký ức
Có đáng gì đâu vài giây vài phút
Năm tháng dẫu dài nỗi nhớ vẫn còn nguyên
Chập chờn hoài từng ngõ vắng thân quen
Cung đàn ai buông rơi từng nốt nhỏ
Hợp âm rời chảy tuôn qua cửa sổ
Theo sông Sàigòn trôi dọc bến Thủ Thiêm!
Cali muà nầy trời còn lạnh đêm đêm
Phố vẫn xa, tình người không đủ ấm
Tâm hồn vắng hoe, mắt còn trông ngóng
Một phía xa xôi, nơi có chút Saigòn!

TRẦN KIÊU BẠC ( California)
BÊN NẦY BÊN KIA .

Xa Sài Gòn người trở lại Cali
Mang nửa vầng trăng không hẹn đem về
Thao thức mãi cùng vầng trăng một nửa
Đêm bên nầy lại nhớ sáng bên kia

Người Cali chưa trở lại Sài Gòn
Một ngày thật dài chỉ thấy hoàng hôn
Thời gian không lâu còn đôi mắt ướt
Còn chung lối về, chung môi tình nhân

Xa nhau một đời ta vẫn chờ nhau
Nhớ đêm Sài Gòn Cali chiêm bao
Nhớ ngày Cali Sài Gòn trông ngóng
Chờ nhau một đời, hẹn đến ngàn sau

Mình không là mây ngu ngơ dọc đường
Mình chỉ vì nhau hát khúc mười thương
Bên nầy dẫu đêm, bên kia vẫn sáng
Trăng còn nửa vầng vẫn ngát mùi hương.

TRẦN KIÊU BẠC
NHỚ MÀU MẮT EM TRONG .


Không còn cách nào giữ được mắt em trong
Như sợi thạch quấn nhau trong chén thạch chè thơm lạnh
Anh nhớ lắm, mắt gì trong mà thường lơ đãng
Nhưng mỗi khi liếc qua như thấy cả lòng người
Giá mà chiều mưa đừng hắt vào hai trái tim côi
Mình đâu tình cờ gặp nhau nơi thạch chè Hiển Khánh
Anh thích lắm sợi thạch trong hơn kính
Lại sợ thạch vay hoài màu mắt em trong
Bây giờ xa nhau anh vẫn nhớ mắt em vô cùng
Vẫn đêm đêm mơ về đôi mắt ấy
Đôi mắt trong một thời làm tim anh thức dậy
Rung động đầu đời chỉ biết từ mắt em thôi
Anh nhớ ra rồi vẫn đôi mắt xa xôi
Đêm chia tay mắt không thèm trong vắt nữa
Một giọt buồn rơi là mây che phân nửa
Em khóc giọt mưa rừng sao giữ được mắt ngày xưa
Saigòn bây giờ còn khát những cơn mưa
Hiển Khánh vẫn ươm chén chè thơm ngọt
Màu thạch muôn đời vẫn còn trong suốt
Chỉ tiếc không còn màu mắt em trong !

TRẦN KIÊU BẠC

CHÙM THƠ MIỀN NAM .

BUỒN NHỚ BẬU ĐÊM TRĂNG

(phong cách miền Nam)

Dưng không nhớ bậu quá chừng
Hai con mắt đỏ rưng rưng hai hàng
Đêm nầy trời mọc vầng trăng
Vẫn là đêm có chị Hằng soi chung
Ngồi đây suy nghĩ mông lung
Nửa thương nửa nhớ, nửa dừng nửa đi
Hoa đương cái tuổi xuân thì
Ai đem đi mất còn gì đợi mong
Sông còn nước lớn nước ròng
Qua thì khi khổng khi không một mình
Trong lòng nước chảy rung rinh
Trăng đi mang cả bóng hình Bậu theo
Bậu chê quê cảnh mình nghèo
Đi chân đất Bậu còn kêu lấm bùn
Giờ qua bên ấy người dưng
Biết làm sao hết cái mừng cái lo
Còn mình Qua với con đò
Chiếc ghe tam bản co ro thiếu người
Trăng còn nửa mảnh trăng trôi
Ghe còn một mảnh thương người trăm năm
Bậu đi đúng ngọ mùng năm
Còn dăm bữa nữa trăng rằm sáng trưng
Đêm nay thuơng nhớ không cùng
Qua cùng trăng vẫn cầu mong Bậu về.

TRẦN KIÊU BẠC.
BUỒN TRONG MÙA LŨ.

Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi

Trường đâu rồi, sao im vắng trường ơi
Đâu còn nữa để em tung tăng vào lớp
Trong giờ chép bài mái trường nghe mưa dột
Giờ mái tốc rồi, mưa chảy về đâu?

Những con chữ buông tay tuột xuống chân cầu
Em cố vớt chỉ được chùm lá rụng
Một mình em, chiếc cặp còn trống rỗng
Con chữ bơi vòng, nước xoáy chìm sâu

Thầy Cô ơi! Bạn ơi! Giờ ở nơi đâu
Có lượm được chút nào công thức Toán?
Đời không cộng thêm vui, đời trừ đi hy vọng
Hạnh phúc chẳng nhân lên, buồn khổ lại chia đều

Chiếc cặp cô đơn chở gió lộng một chiều
Em mơ ước con chữ đừng chết đuối
Như con cá vẫy đuôi, tìm cách lội
Chữ trở về sống lại với bảng đen

Thầy Cô ơi! Phụ vớt giùm các con chữ cho em!

TRẦN KIÊU BẠC ( California) . Mùa Lũ Việt Nam 2007
TƯỞNG NHƯ DẤU MỜ TRONG KÝ ỨC.


Xa quê lâu rồi mới nhận phong thư
Lời thư êm hỏi bao lâu về lại
Bây giờ quá xa mơ còn chưa thấy
Biết bao giờ anh gặp Bến Tre xưa

Thư đã nát nhàu nhớ vẫn đong đưa
Bập bềnh nước trôi chuyến phà Rạch Miễu
Sông nước đầy gió thổi ngang còn thiếu
Nên áo vàng chỉ phất nửa vạt sau

Đến đây rồi không ai dễ quên đâu
Những tóc dừa nghiêng xanh thời con gái
Tôi lỡ nghiêng theo bóng dừa xanh ấy
Như lạc vào thăm thẳm khúc ca dao

Tiếc ngày nào biển bạc lại xanh dâu
Trái bần chua thoắt trở thành vị chát
Để tôi đi mang rừng dừa bát ngát
Về Sàigòn chật chội nhốt Bến Tre

Ở bên nầy tưởng lạc hết hồn quê
Nhớ bóng dừa, mơ áo ai nào thấy được
May lắm, tà áo vàng bay vạt trước
Không vẫy vạt sau rung gió bến phà

Em biết rồi, đây đó vẫn còn xa
Vạt áo êm mơ vẽ hình cho gió
Để đêm đêm khi gió lùa khe cửa
Thấy em thật gần như đã gần nhau

Gọi Bến Tre mà chẳng thấy tre đâu
Chỉ thấy áo ai vàng in bóng nước
Một nơi tưởng dấu mờ trong ký ức
Mãi dập dềnh ngọn sóng Trúc Giang xưa!

TRẦN KIÊU BẠC
GHẸO NGƯỜI DƯNG . ( phong cách dân giả Miền Nam))
Trần Kiêu Bạc
Dưng không em lại đòi dìa
Qua còn chiện nọ chiện kia lòng dòng
Nói ra mắc cở trong lòng
Thiệt tình tính chiện dợ chồng dí em
Dù gì mình cũng xóm giềng
Lỡ khi tối lửa tắt đèn có nhau
Chờ em, em hổng biết đâu
Thấy em, hồi hộp lo âu quá chừng
Em thì .....đúng thiệt người dưng
Qua thì .....quýnh quáng nửa mừng nửa lo
Cho nên lỡ miệng dạ thưa
Tay chưn như cứ dư thừa đâu đâu
Mong em đứng lại lâu lâu
Em mà dìa sớm Qua rầu lắm nghen!
" Đêm nay mới thiệt là đêm "
Em ư `một tiếng chắc hên cả đời
Mình ên dìa chắc gì dui ?
Xuống ghe Qua chở em rời Cần Thơ
Ghe nầy ghe mộng ghe mơ ....! ................

TRẦN KIÊU BẠC .
Ở VÀM SÔNG NHỚ BẬU

( phong cách Miền Nam)

Qua về ngang ngả sông nầy
Nhìn con nước chảy lòng quay quắt buồn
Bậu bay như cánh chuồn chuồn
Thân Qua ở lại mà hồn bay theo
Ngửa lên trời thấy trăng treo
Thò tay vọc nước thấy bèo hợp tan
Chiêm bao thấy Bậu mấy lần
Ở vàm sông cứ tần ngần bóng ghe
Sóng xô lại tưởng Bậu về
Mình ênh bơi ngược mà nghe tiếng cười
Tiếng than hỡi Bậu mình ơi
Bứt chi sợi tóc cuộn đời thủy chung ?
Sông quê trăng nước chung dòng
Mình Qua thui thủi vàm sông một mình
Dề lục bình lá còn xanh
Tiếng kêu bìm bịp còn quanh cửa vàm
Chờ hòai Bậu vẫn biệt tăm
Qua còn đợi riết dẫu năm tháng dài
Vàm sông xưa nước vẫn đầy
Lòng Qua thiếu Bậu còn ai trong đời?

TRẦN KIÊU BẠC (California)