Ở một nơi xa nửa vòng trái đất. Mượn quê người làm một chút quê hương. Những hạt thơ rơi bên ngoài Tổ quốc. Vẫn nẩy mầm, vẫn nở đóa yêu thương.
THAY LỜI CHÀO MỪNG!
LỜI CHÀO MỪNG
CẢM ƠN QUÝ THÂN HỮU ĐÃ MỞ CỬA VÀO NGÔI NHÀ ĐƠN SƠ "QUA DẤU BỤI THỜI GIAN" CỦA TRẦN KIÊU BẠC.
Saturday, May 5, 2012
Friday, May 4, 2012
Saturday, April 28, 2012
Tuesday, April 24, 2012
Monday, April 23, 2012
Friday, April 6, 2012
NHAT HOA TREN NET
Thơ ơi là thơ, vậy mà vẫn còn có khối người chạy vạy để in thơ kìa.”
Tôi dạo qua dạo lại vòng vòng hội sách 2012, đông vui quá chừng, tai điếc đi vì quá nhiều âm thanh chen lấn nhau cố để được chui vào cái lổ nhỉ nhỏ xíu. Chỗ nào thấy đông người thì dừng lại xem, kinh nghiệm đi hội sách những lần trước cho biết, nơi đông người là nơi sách giảm giá thấp nhất.
Đúng y bon!
Tôi
chen vào trước quày sách Bách Việt, nơi có rất đông bạn trẻ vây quanh, à
ha, quá nhiều sách đại hạ giá, từ văn học trong nước đến văn học
nước ngoài, và đủ thứ thể loại linh tinh khác…
Nhưng một thứ tôi quan tâm nhất là mảnh giấy học trò có ghi hàng chữ “ Thơ 2000 đồng”.
Không tin, tôi hỏi lại cậu trai đứng bán hàng: - Một tập thơ mà giá 2000 đồng hả em?
Cậu
trai cười tươi tỉnh: - Dạ, mua đi chị, thơ 2000, truyện ngắn 5000,
truyện dịch 5000… Rồi cậu trai chỉ vào từng chồng sách đã được phân ra
trước mặt, tôi tối mắt lại khi nhìn thấy những tập thơ, những cái tên mà
tôi từng biết họ: Tuệ Nguyên, Đỗ Trí Vương, Lê Vĩnh Tài…
Thật đau lòng cho những người làm thơ! Một sự rẻ rúng công khai!
Mặc dù tập thơ Lê Vĩnh Tài mang tên” Đêm và những khúc rời của Vũ” đã phát hành năm 2008, tập thơ của Đỗ Trí Vương, “Thức ăn của ngày hôm nay”, phát hành 2009, Tuệ Nguyên “Những giấc mơ đa chiều”, phát hành 2009,… Và những tập truyện ngắn chỉ có giá 5000 đồng, như: “Chát” (Từ Nữ Triệu Vương”; “Thế giới trùm chăn” (Hoàng Long); “Người đàn ông có đôi mắt trong“ (Cấn Vân Khánh); “Tí ti thôi nhé” (Trần Thu Trang)… Trong số này, tác giả Cấn Vân Khánh vừa được ChiBooks mua bản quyền tác phẩm với thời hạn 10 năm để xuất khẩu ra nước ngoài.
Chợt nghĩ, giá như trước khi mang sách của các nhà văn, nhà thơ ra bán đại hạ giá ở hội sách, những người có quyền quyết định ở công ty Bách Việt có thể điện thoại cho các tác giả, rằng:
-
Tôi bán sách của anh/ chị giá 2000 đồng, 5000 đồng, anh chị có mua lại
thì liên hệ, nếu không tôi sẽ bán ra ở hội sách. Lý do: Sách để lâu quá
không ai mua; Sách đã “quá đát”; Không còn kho để chứa sách nữa.
Tôi chắc chắn khi nghe tin này, dù ở xa (như Lê Vĩnh Tài ở Buôn Ma Thuột), như Tuệ Nguyên đang lang thang đâu đó trên vùng Pleiku, Kon Tum…cũng sẽ nhờ bạn bè ở Sài Gòn mua lại hết.
Tôi chắc chắn khi nghe tin này, dù ở xa (như Lê Vĩnh Tài ở Buôn Ma Thuột), như Tuệ Nguyên đang lang thang đâu đó trên vùng Pleiku, Kon Tum…cũng sẽ nhờ bạn bè ở Sài Gòn mua lại hết.
Tôi
chắc chắn, khi nhìn thấy tận mắt sách của mình được rao bán chỉ bằng
với giá mua một ly trà đá vỉa hè, vì trà đá trong các quán cà phê máy
lạnh giá 25 ngàn, còn trà đá ở trong khu cà phê các khách sạn từ 5 sao
có giá 45 ngàn, nếu lên cà phê tầng 33, ly trà đá có giá 10 đô la Mỹ,
thì các nhà thơ ấy sẽ chết đứng như Từ Hải.
Đối xử với các người viết như thế là quá xúc phạm, nếu nói huỵch tẹt ra xử sự quá bần tiện.
Còn
nhớ, ở đợt sách giảm giá của Fahasa trong năm 2011, tôi mua được tập
thơ của nhà thơ Triệu Từ Truyền với giá 10 ngàn đồng. 10 ngàn đồng mà đã
làm đau lòng vì sự bèo bọt, chứ nói chi là 2000 đồng, hay 5000 đồng 3
cuốn. Đến giờ, mỗi khi đi mua sách giảm giá, cứ nhớ mãi gương mặt của
nhà thơ Triệu Từ Truyền thất thần xụi lơ nói: - Anh mà biết họ bán vậy
anh đến mua lại hết.
Tôi
chưa kể đến sách dịch, giá 10 ngàn một cuốn, nhưng nếu trả giá 7 ngàn
một cuốn, vẫn mua được, ví dụ: Trước trong và sau cuộc tình (Jean-Marc
Parisic); Mười giờ rưỡi đêm hè (Marguerite Duras); Màu xanh trong suốt
(Ryu Murakami); Vòng xoáy (J.M.G.Le Clézio –tác giả đoạt giải nobel Văn
học năm 2008)…
Chiều
chủ nhật (25.3.2012), một người bạn đồng nghiệp đi hội sách về, đưa ra
trước mặt tôi ba tập thơ, cười rất đểu:- 5000 đồng ba cuốn thơ nè…
Thơ ơi là thơ, vậy mà vẫn còn có khối người chạy vạy để in thơ kìa.
Thơ ơi là thơ, vậy mà vẫn còn có khối người chạy vạy để in thơ kìa.
Nguồn: báo Văn Nghệ TPHCM
(Coppy lại từ Lethieunhon.com)
Monday, April 2, 2012
Sunday, April 1, 2012
Chuyện đạo
Đạo bất khả tu du ly dã.
(Không thể rời xa Đạo dù chỉ trong tíc tắc.)
Trung Dung
Đây là chuyện tôi nghe: Có thầy nọ sống đời tu hành rất mực thánh thiện. Không kể những lúc bắt buộc phải nhín chút thời gian dành cho các sinh hoạt cần thiết của đời thường, thầy luôn cố gắng thu xếp tối đa thời gian trong ngày để cầu nguyện, tụng kinh, ngồi thiền, v.v… Đầu óc thầy hầu như không còn chỗ nào trống trải cho các tà niệm sái quấy có thể thừa cơ len lỏi vào. Sau nhiều năm dài tu hành tinh nghiêm, cẩn mật như thế, thầy thấy mãn nguyện trước sự tiến bộ tâm linh.Thế rồi khuya hôm nọ, sau khi xong cữ thiền giờ Tý, thầy đi ngủ và mơ thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng. Trong lúc chủ tiệc chưa ra tiếp khách, mọi người lần lượt được rước tới bàn ăn rất to và dài. Ai cũng có chỗ ngồi trang trọng theo đúng thứ bậc vì chủ tiệc đã gắn sẵn trên mặt bàn những tấm thẻ nhỏ ghi họ tên từng thực khách. Thầy thấy mình được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố không xa nơi thầy cư trú.Sáng hôm sau, thầy tìm tới tiệm tạp hóa, lựa một góc và nhẫn nại đứng quan sát rất lâu. Tiệm không lớn lắm nhưng lúc nào cũng có khách hàng vào ra nườm nượp. Chủ tiệm chẳng hở tay bán hàng, thu tiền, thối tiền… vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười, nói năng hòa nhã… Tuyệt nhiên không thấy chủ tiệm có cử chỉ, động tác đặc biệt gì tỏ ra ông đang tĩnh tâm hay cầu nguyện.Nhân một lúc ngớt khách, thầy bước tới chào chủ tiệm và kể lại giấc mơ kỳ lạ. Chủ tiệm ôn tồn nói: “Tôi cần chiết dầu ăn từ cái thùng hai mươi lít ra hai mươi cái chai xếp sẵn ở góc kia. Xin thầy giúp một tay. Đừng để chai nào đầy quá hay vơi quá. Đừng làm sánh dầu ra ngoài chai nhớp nháp. Lát nữa sẽ tiếp tục câu chuyện của thầy.”Thầy chiết dầu vừa xong thì đúng lúc chủ tiệm được ngơi tay bán hàng. Ông ta bước tới hỏi: “Nãy giờ cắm cúi lo chiết dầu ra chai, trong đầu thầy có giây phút nào nhớ nghĩ tới Trời tới Phật không?”Thầy bẽn lẽn: “Tôi làm không quen, ráng tập trung rót dầu vào từng chai theo đúng yêu cầu của ông, mệt toát mồ hôi. Do đó chẳng được phút giây nào rảnh trí mà nhớ nghĩ tới Phật Trời!”Chủ tiệm cười hiền: “Nếu thầy bận bịu buôn bán như tôi cả ngày, lu bu quanh năm suốt tháng, thì tâm thầy ắt xa Trời xa Phật mịt mù luôn! Tôi không có phước lớn để được rảnh rang chuyên lo tu hành như thầy.
Tôi chỉ ráng tập thành thói quen cho tâm tôi lúc nào cũng nhớ Trời nhớ Phật. Khi bán hàng cho khách tôi nguyện không để ai phải phiền lòng vì bị cân non đong thiếu. Khi chiều chuộng khách hàng tôi nguyện không để ai mích lòng vì thấy tôi thiên vị. Gặp khách hàng xấu tính, tôi nói cười nhã nhặn, thầm nhắc nhở: Thánh Thần giả dạng thường dân tới thử thách mình đây. Tôi tu như vậy đó, thưa thầy.
Huệ Khải
Đạo bất khả tu du ly dã.
(Không thể rời xa Đạo dù chỉ trong tíc tắc.)
Trung Dung
Đây là chuyện tôi nghe: Có thầy nọ sống đời tu hành rất mực thánh thiện. Không kể những lúc bắt buộc phải nhín chút thời gian dành cho các sinh hoạt cần thiết của đời thường, thầy luôn cố gắng thu xếp tối đa thời gian trong ngày để cầu nguyện, tụng kinh, ngồi thiền, v.v… Đầu óc thầy hầu như không còn chỗ nào trống trải cho các tà niệm sái quấy có thể thừa cơ len lỏi vào. Sau nhiều năm dài tu hành tinh nghiêm, cẩn mật như thế, thầy thấy mãn nguyện trước sự tiến bộ tâm linh.Thế rồi khuya hôm nọ, sau khi xong cữ thiền giờ Tý, thầy đi ngủ và mơ thấy mình dự một buổi tiệc lớn gồm toàn những bậc đạo cao đức trọng. Trong lúc chủ tiệc chưa ra tiếp khách, mọi người lần lượt được rước tới bàn ăn rất to và dài. Ai cũng có chỗ ngồi trang trọng theo đúng thứ bậc vì chủ tiệc đã gắn sẵn trên mặt bàn những tấm thẻ nhỏ ghi họ tên từng thực khách. Thầy thấy mình được vinh dự xếp ngồi gần chủ tiệc, nhưng ở vị trí thứ nhì. Vị trí thứ nhất dành cho người bán tạp hóa ở khu phố không xa nơi thầy cư trú.Sáng hôm sau, thầy tìm tới tiệm tạp hóa, lựa một góc và nhẫn nại đứng quan sát rất lâu. Tiệm không lớn lắm nhưng lúc nào cũng có khách hàng vào ra nườm nượp. Chủ tiệm chẳng hở tay bán hàng, thu tiền, thối tiền… vẻ mặt lúc nào cũng tươi cười, nói năng hòa nhã… Tuyệt nhiên không thấy chủ tiệm có cử chỉ, động tác đặc biệt gì tỏ ra ông đang tĩnh tâm hay cầu nguyện.Nhân một lúc ngớt khách, thầy bước tới chào chủ tiệm và kể lại giấc mơ kỳ lạ. Chủ tiệm ôn tồn nói: “Tôi cần chiết dầu ăn từ cái thùng hai mươi lít ra hai mươi cái chai xếp sẵn ở góc kia. Xin thầy giúp một tay. Đừng để chai nào đầy quá hay vơi quá. Đừng làm sánh dầu ra ngoài chai nhớp nháp. Lát nữa sẽ tiếp tục câu chuyện của thầy.”Thầy chiết dầu vừa xong thì đúng lúc chủ tiệm được ngơi tay bán hàng. Ông ta bước tới hỏi: “Nãy giờ cắm cúi lo chiết dầu ra chai, trong đầu thầy có giây phút nào nhớ nghĩ tới Trời tới Phật không?”Thầy bẽn lẽn: “Tôi làm không quen, ráng tập trung rót dầu vào từng chai theo đúng yêu cầu của ông, mệt toát mồ hôi. Do đó chẳng được phút giây nào rảnh trí mà nhớ nghĩ tới Phật Trời!”Chủ tiệm cười hiền: “Nếu thầy bận bịu buôn bán như tôi cả ngày, lu bu quanh năm suốt tháng, thì tâm thầy ắt xa Trời xa Phật mịt mù luôn! Tôi không có phước lớn để được rảnh rang chuyên lo tu hành như thầy.
Tôi chỉ ráng tập thành thói quen cho tâm tôi lúc nào cũng nhớ Trời nhớ Phật. Khi bán hàng cho khách tôi nguyện không để ai phải phiền lòng vì bị cân non đong thiếu. Khi chiều chuộng khách hàng tôi nguyện không để ai mích lòng vì thấy tôi thiên vị. Gặp khách hàng xấu tính, tôi nói cười nhã nhặn, thầm nhắc nhở: Thánh Thần giả dạng thường dân tới thử thách mình đây. Tôi tu như vậy đó, thưa thầy.
Huệ Khải
Bơm ngực - nỗi ám ảnh trăm năm của thế giới.
Mùa xuân năm 1962, một bà mẹ 6 con ở Mỹ lên bàn mổ. Sau hai giờ, số đo vòng ngực của bà thăng hạng từ B lên C. Bà vui sướng đi vào lịch sử thế giới.
Đã 50 năm kể từ ca phẫu thuật nâng ngực đầu tiên sử dụng silicon được thực hiện. Ngày nay, đây là loại phẫu thuật thẩm mỹ phổ biến thứ nhì trên toàn cầu, với 1,5 triệu quý bà quý cô thực hiện mỗi năm.
"Tôi nghĩ kết quả thật là tuyệt vời... Đôi gò bồng đảo cho cảm giác mềm mại và giống như ngực thật", bà Timmie Jean Lindsey ở Texas nay hồi tưởng. Bà hiện 80 tuổi.
"Tôi không lường hết kết quả tuyệt diệu này, cho đến khi tôi ra ngoài đường, và thấy cánh đàn ông trầm trồ liếc xéo tôi".
Vẻ đẹp căng tràn sức sống của diễn viên Marilyn Monroe khiến cả thế giới trầm trồ ngưỡng mộ. Ảnh: bartcop.com
Cuộc phẫu thuật không chỉ nâng ngực, nó nâng cả lòng tự tin của Lindsey, và bà vui sướng vì vô tình trở thành trung tâm chú ý, bởi thực ra bà chưa từng có ý định phẫu thuật nâng ngực trước đó. Lindsey đến bệnh viện là để xóa các vết xăm trên ngực, và rồi các bác sĩ hỏi bà có muốn làm tình nguyện viên cho một cuộc thử nghiệm đầu tiên hay không.
"Tôi hơi lo lắng và dường như không nghe rõ... Tai tôi dựng đứng cả lên như tai voi vậy. Và thế rồi họ bảo "Được rồi chúng tôi sẽ mổ nhé". Thế là xong". Ca mổ được thực hiện bởi hai bác sĩ đầy tham vọng là Frank Gerow và Thomas Cronin.
Gerow là người đầu tiên đưa ra ý tưởng cấy một vật thể vào ngực. "Frank Gerow bóp một túi nhựa đựng máu và thấy rằng nó cho cảm giác giống như ngực phụ nữ", Teresa Riordan, tác giả cuốn "Khám phá cái đẹp: Lịch sử những phát minh giúp chúng ta đẹp", kể.
Các kiểu làm to ngực trong lịch sử thế giới:
Năm 1890: bơm trực tiếp parafin vào ngực, nhưng cách này bị cấm ngay sau đó bởi parafin thấm vào các phần khác trong cơ thể.
Năm 1920-30: lấy mỡ từ các phần cơ thể để đưa vào ngực.
Năm 1950: cấy vào ngực các chất liệu như polyurethane, sụn, bọt xốp, gỗ, thậm chí cả những quả bóng thủy tinh.
Ngoài ra người ta còn dùng những cách không xâm lấn như bơm chân không, dùng thiết bị hút, xoa các loại kem dưỡng hoặc dung dịch "thần kỳ", dùng áo độn ngực.
Và cuối cùng anh ấy mừng điên lên khi phát minh ra cách đưa silicon vào ngực phụ nữ. Vật thử nghiệm đầu tiên là một con chó có cái tên mỹ miều Esmeralda. Nguyên tắc của việc thử nghiệm rất đơn giản. "Tên lửa bay lên được là nhờ lực nâng và lực đẩy - giống hệt như trong việc nâng ngực", Thomas Biggs, người cộng tác với hai nhà phẫu thuật nói trên, kể.
"Tôi chịu trách nhiệm về con chó. Túi cấy được đưa vào bên dưới da và để ở đó vài tuần, cho đến khi cô nàng cắn cắn vào các vết khâu, và chúng tôi phải bỏ cái túi ra".
Cuộc phẫu thuật được đánh giá là thành công, và Gerow tuyên bố các túi cấy cũng vô hại như là nước mà thôi. Sau đó, nhóm bác sĩ chuyển sang bước thứ hai, tìm kiếm phụ nữ tình nguyện cho cấy.
Bà Lindsey không còn nhớ rõ về hôm phẫu thuật. "Tôi nhớ là sau khi từ chỗ bác sĩ về nhà, tôi thấy ngực mình rất nặng - như có cái gì nặng ngồi trong ngực tôi ấy".
"Độ ba hay bốn ngày sau thì cảm giác đau biến mất".
Các bác sĩ rất hỉ hả với thành công này. Nhưng lúc đó họ vẫn chưa tưởng tượng được hết mình đang có gì trong tay.
"Tất nhiên là phấn khởi", Biggs nhớ lại. "Nhưng nếu lúc ấy tôi có cái gương soi vào tương lai, chắc tôi phát điên mất. Tôi đã không đủ khôn ngoan để nhận ra tầm vóc của cuộc phẫu thuật".
Tầm quan trọng của nó bắt đầu lan tỏa khi Cronin giới thiệu công trình của họ tại Hội phẫu thuật thẩm mỹ quốc tế ở Washington DC năm 1963. "Toàn thể giới phẫu thuật thẩm mỹ phát cuồng lên vì vui mừng", Biggs nói.
Quả là thiên thời, bởi từ những năm 1950, văn hóa Mỹ đã bị ảnh hưởng và mê đắm bởi những khuôn ngực to và đẹp. Cũng thời đó, Playboy và Barbie ra đời, và sức ảnh hưởng của các ngôi sao điện ảnh lên rất mạnh.
"Vẻ đẹp căng tràn sức sống của Marilyn Monroe và Jane Russell, rồi thì gương mặt mới của Dior năm 1957, thực sự đã đề cao những đường cong tròn trịa, và thế là phụ nữ bắt đầu nghĩ đến việc bơm ngực", tác gia Teresa Riordan viết.
"Đồ giả - thực ra là ngực có độn vải - vốn đã phổ biến từ trước đó rồi, nhưng đến lúc đó thì người ta muốn bơm kia".
Nhiều năm trước đó, người ta đã dùng đủ cách để cố làm cho ngực to lên. Những năm 1950, các bác sĩ dùng bọt xốp để cấy vào trong ngực phụ nữ. Một số người cho rằng cả cô đào Marilyn Monroe cũng từng dùng chiêu này, nhưng chuyện không rõ ràng và gây tranh cãi xôn xao. Người chuyên viết về Monroe và cả người chuyên may quần áo đồng thời là người tình của cô cũng được phỏng vấn về chủ đề này, nhưng họ đều khẳng định mỹ nhân đó chẳng có lý do gì phải độn ngực hay phẫu thuật làm cho to ra cả.
"Nhà làm phim Billy Wilder từng mô tả đôi gò bồng đảo của Monroe là 'tuyệt diệu cả về hình dáng, độ săn chắc và dường như không trọng lượng", sử gia trên nói.
Kỹ thuật dùng bọt xốp thành công, nhưng không lâu dài bởi các miếng bọt nhanh chóng bị co, và dần trở nên rắn như cục đá. Trong khi đó silicon lại đang trở thành vật liệu của thời đại. "Ở Mỹ sau chiến tranh có một niềm đam mê với những gì bằng nhựa và nhân tạo", Biggs kể.
Thế nhưng Mỹ lại không phải là nơi đầu tiên dùng silicon để cấy ngực. Nơi đầu tiên đó là ở Nhật, khi các cô gái bán dâm viện đến silicon để làm vòng một của mình to ra. Với mong muốn câu khách là những chàng lính Mỹ - những chàng vốn được cho là thích vòng một nở nang - các cô đã mua silicon ăn trộm và bơm thẳng vào ngực mình.
Cách này gây phản ứng phụ nghiêm trọng bởi silicon làm xuất hiện hoại tử quanh vết tiêm. Tại Mỹ, những người bơm silicon không bị hiện tượng này, nhưng cách làm cũng chưa chuẩn. Một số người gặp các vấn đề như tụ máu, nhiễm trùng hoặc bị nổi sẹo, và vì thế việc cấy ngực tương đối khó khăn.
Những năm 1990, Cơ quan kiểm soát dược phẩm Mỹ cấm dùng silicon cấy vào ngực sau khi có các điều tra cho kết quả rằng việc này làm gây một số bệnh do phản ứng miễn dịch. Việc cấy nước muối - dung dịch muối đựng trong túi bằng silicon - vẫn tiếp tục. Ngành công nghiệp này đem lại rất nhiều tiền. Các nhà nghiên cứu tiếp tục tìm hiểu về tác động của cấy silicon và lại kết luận nó vô hại. Silicon trở lại với các quý bà quý cô.
Năm 2010, các túi cấy ngực bằng silicon do hãng PIP của Pháp sản xuất bị cấm ở một số nước Giới chức Pháp cho hay chúng có tỷ lệ nứt vỡ cao. Vụ bê bối lên đến đỉnh điểm vào tháng 12 vừa rồi, khi Pháp khuyến cáo phụ nữ nên tháo bỏ các túi của PIP. Tổng số ca nâng ngực trong năm 2011 lao dốc, theo thống kê mới công bố.
Hiện nay công nghệ đã hỗ trợ rất nhiều cho việc nâng ngực, như công nghệ chẩn đoán hình ảnh 3 chiều. Các túi silicon cũng ngày một bền hơn, và kích cỡ ngực có thể cũng đa dạng hơn.
"Trước đây chúng ta chỉ có bốn lựa chọn - to, vừa, nhỏ và nhỏ xíu. Giờ đây chúng ta có tới 450 lựa chọn", Biggs ca ngợi.
Ngày nay nâng ngực trở thành loại phẫu thuật thẩm mỹ phổ biến thứ nhì thế giới, chỉ sau số ca hút mỡ. Tại nhiều nước, nâng ngực thậm chí chiếm vị trí đầu bảng. Không chỉ những phụ nữ khỏe mạnh muốn làm đẹp chi tiền nâng ngực, số bệnh nhân ung thư vú tìm đến biện pháp này ngày càng nhiều. Giúp bệnh nhân ung thư vú lấy lại tự tin và vẻ đẹp là mục tiêu mà Gerow và Cronin nghĩ đến lúc ban đầu, và đấy cũng chính là động lực khi họ thực hiện phẫu thuật.
Trong suốt nhiều năm, bà Lindsey kín miệng về ca nâng ngực, thậm chí có một người bạn trai của bà mù tịt về chuyện này. Hàng chục năm sau, Lindsey mới tiết lộ với gia đình và bạn bè.
Suốt 50 năm qua, bà vẫn vui sướng với kết quả của ca phẫu thuật, mặc dù bà cũng không cưỡng lại được ảnh hưởng của thời gian.
"Người ta có thể nghĩ rằng ngực của họ sau khi bơm thì cứ vươn cao thế mãi, nhưng không phải, nó cũng như những vòng một bình thường, tức là cũng xệ đi theo thời gian. Điều đó khiến tôi ngạc nhiên lắm. Lúc đầu tôi cứ tưởng bở rằng nó được như thế mãi".
Nhưng Lindsey vẫn hạnh phúc với một phần lịch sử mà bà đang giữ trong cơ thể. "Tôi được là người đầu tiên trên thế giới biết đến một thứ tuyệt vời đến thế", bà nói.
Thanh Mai (theo BBC)
Mùa xuân năm 1962, một bà mẹ 6 con ở Mỹ lên bàn mổ. Sau hai giờ, số đo vòng ngực của bà thăng hạng từ B lên C. Bà vui sướng đi vào lịch sử thế giới.
Đã 50 năm kể từ ca phẫu thuật nâng ngực đầu tiên sử dụng silicon được thực hiện. Ngày nay, đây là loại phẫu thuật thẩm mỹ phổ biến thứ nhì trên toàn cầu, với 1,5 triệu quý bà quý cô thực hiện mỗi năm.
"Tôi nghĩ kết quả thật là tuyệt vời... Đôi gò bồng đảo cho cảm giác mềm mại và giống như ngực thật", bà Timmie Jean Lindsey ở Texas nay hồi tưởng. Bà hiện 80 tuổi.
"Tôi không lường hết kết quả tuyệt diệu này, cho đến khi tôi ra ngoài đường, và thấy cánh đàn ông trầm trồ liếc xéo tôi".
Vẻ đẹp căng tràn sức sống của diễn viên Marilyn Monroe khiến cả thế giới trầm trồ ngưỡng mộ. Ảnh: bartcop.com
Cuộc phẫu thuật không chỉ nâng ngực, nó nâng cả lòng tự tin của Lindsey, và bà vui sướng vì vô tình trở thành trung tâm chú ý, bởi thực ra bà chưa từng có ý định phẫu thuật nâng ngực trước đó. Lindsey đến bệnh viện là để xóa các vết xăm trên ngực, và rồi các bác sĩ hỏi bà có muốn làm tình nguyện viên cho một cuộc thử nghiệm đầu tiên hay không.
"Tôi hơi lo lắng và dường như không nghe rõ... Tai tôi dựng đứng cả lên như tai voi vậy. Và thế rồi họ bảo "Được rồi chúng tôi sẽ mổ nhé". Thế là xong". Ca mổ được thực hiện bởi hai bác sĩ đầy tham vọng là Frank Gerow và Thomas Cronin.
Gerow là người đầu tiên đưa ra ý tưởng cấy một vật thể vào ngực. "Frank Gerow bóp một túi nhựa đựng máu và thấy rằng nó cho cảm giác giống như ngực phụ nữ", Teresa Riordan, tác giả cuốn "Khám phá cái đẹp: Lịch sử những phát minh giúp chúng ta đẹp", kể.
Các kiểu làm to ngực trong lịch sử thế giới:
Năm 1890: bơm trực tiếp parafin vào ngực, nhưng cách này bị cấm ngay sau đó bởi parafin thấm vào các phần khác trong cơ thể.
Năm 1920-30: lấy mỡ từ các phần cơ thể để đưa vào ngực.
Năm 1950: cấy vào ngực các chất liệu như polyurethane, sụn, bọt xốp, gỗ, thậm chí cả những quả bóng thủy tinh.
Ngoài ra người ta còn dùng những cách không xâm lấn như bơm chân không, dùng thiết bị hút, xoa các loại kem dưỡng hoặc dung dịch "thần kỳ", dùng áo độn ngực.
Và cuối cùng anh ấy mừng điên lên khi phát minh ra cách đưa silicon vào ngực phụ nữ. Vật thử nghiệm đầu tiên là một con chó có cái tên mỹ miều Esmeralda. Nguyên tắc của việc thử nghiệm rất đơn giản. "Tên lửa bay lên được là nhờ lực nâng và lực đẩy - giống hệt như trong việc nâng ngực", Thomas Biggs, người cộng tác với hai nhà phẫu thuật nói trên, kể.
"Tôi chịu trách nhiệm về con chó. Túi cấy được đưa vào bên dưới da và để ở đó vài tuần, cho đến khi cô nàng cắn cắn vào các vết khâu, và chúng tôi phải bỏ cái túi ra".
Cuộc phẫu thuật được đánh giá là thành công, và Gerow tuyên bố các túi cấy cũng vô hại như là nước mà thôi. Sau đó, nhóm bác sĩ chuyển sang bước thứ hai, tìm kiếm phụ nữ tình nguyện cho cấy.
Bà Lindsey không còn nhớ rõ về hôm phẫu thuật. "Tôi nhớ là sau khi từ chỗ bác sĩ về nhà, tôi thấy ngực mình rất nặng - như có cái gì nặng ngồi trong ngực tôi ấy".
"Độ ba hay bốn ngày sau thì cảm giác đau biến mất".
Các bác sĩ rất hỉ hả với thành công này. Nhưng lúc đó họ vẫn chưa tưởng tượng được hết mình đang có gì trong tay.
"Tất nhiên là phấn khởi", Biggs nhớ lại. "Nhưng nếu lúc ấy tôi có cái gương soi vào tương lai, chắc tôi phát điên mất. Tôi đã không đủ khôn ngoan để nhận ra tầm vóc của cuộc phẫu thuật".
Tầm quan trọng của nó bắt đầu lan tỏa khi Cronin giới thiệu công trình của họ tại Hội phẫu thuật thẩm mỹ quốc tế ở Washington DC năm 1963. "Toàn thể giới phẫu thuật thẩm mỹ phát cuồng lên vì vui mừng", Biggs nói.
Quả là thiên thời, bởi từ những năm 1950, văn hóa Mỹ đã bị ảnh hưởng và mê đắm bởi những khuôn ngực to và đẹp. Cũng thời đó, Playboy và Barbie ra đời, và sức ảnh hưởng của các ngôi sao điện ảnh lên rất mạnh.
"Vẻ đẹp căng tràn sức sống của Marilyn Monroe và Jane Russell, rồi thì gương mặt mới của Dior năm 1957, thực sự đã đề cao những đường cong tròn trịa, và thế là phụ nữ bắt đầu nghĩ đến việc bơm ngực", tác gia Teresa Riordan viết.
"Đồ giả - thực ra là ngực có độn vải - vốn đã phổ biến từ trước đó rồi, nhưng đến lúc đó thì người ta muốn bơm kia".
Nhiều năm trước đó, người ta đã dùng đủ cách để cố làm cho ngực to lên. Những năm 1950, các bác sĩ dùng bọt xốp để cấy vào trong ngực phụ nữ. Một số người cho rằng cả cô đào Marilyn Monroe cũng từng dùng chiêu này, nhưng chuyện không rõ ràng và gây tranh cãi xôn xao. Người chuyên viết về Monroe và cả người chuyên may quần áo đồng thời là người tình của cô cũng được phỏng vấn về chủ đề này, nhưng họ đều khẳng định mỹ nhân đó chẳng có lý do gì phải độn ngực hay phẫu thuật làm cho to ra cả.
"Nhà làm phim Billy Wilder từng mô tả đôi gò bồng đảo của Monroe là 'tuyệt diệu cả về hình dáng, độ săn chắc và dường như không trọng lượng", sử gia trên nói.
Kỹ thuật dùng bọt xốp thành công, nhưng không lâu dài bởi các miếng bọt nhanh chóng bị co, và dần trở nên rắn như cục đá. Trong khi đó silicon lại đang trở thành vật liệu của thời đại. "Ở Mỹ sau chiến tranh có một niềm đam mê với những gì bằng nhựa và nhân tạo", Biggs kể.
Thế nhưng Mỹ lại không phải là nơi đầu tiên dùng silicon để cấy ngực. Nơi đầu tiên đó là ở Nhật, khi các cô gái bán dâm viện đến silicon để làm vòng một của mình to ra. Với mong muốn câu khách là những chàng lính Mỹ - những chàng vốn được cho là thích vòng một nở nang - các cô đã mua silicon ăn trộm và bơm thẳng vào ngực mình.
Cách này gây phản ứng phụ nghiêm trọng bởi silicon làm xuất hiện hoại tử quanh vết tiêm. Tại Mỹ, những người bơm silicon không bị hiện tượng này, nhưng cách làm cũng chưa chuẩn. Một số người gặp các vấn đề như tụ máu, nhiễm trùng hoặc bị nổi sẹo, và vì thế việc cấy ngực tương đối khó khăn.
Những năm 1990, Cơ quan kiểm soát dược phẩm Mỹ cấm dùng silicon cấy vào ngực sau khi có các điều tra cho kết quả rằng việc này làm gây một số bệnh do phản ứng miễn dịch. Việc cấy nước muối - dung dịch muối đựng trong túi bằng silicon - vẫn tiếp tục. Ngành công nghiệp này đem lại rất nhiều tiền. Các nhà nghiên cứu tiếp tục tìm hiểu về tác động của cấy silicon và lại kết luận nó vô hại. Silicon trở lại với các quý bà quý cô.
Năm 2010, các túi cấy ngực bằng silicon do hãng PIP của Pháp sản xuất bị cấm ở một số nước Giới chức Pháp cho hay chúng có tỷ lệ nứt vỡ cao. Vụ bê bối lên đến đỉnh điểm vào tháng 12 vừa rồi, khi Pháp khuyến cáo phụ nữ nên tháo bỏ các túi của PIP. Tổng số ca nâng ngực trong năm 2011 lao dốc, theo thống kê mới công bố.
Hiện nay công nghệ đã hỗ trợ rất nhiều cho việc nâng ngực, như công nghệ chẩn đoán hình ảnh 3 chiều. Các túi silicon cũng ngày một bền hơn, và kích cỡ ngực có thể cũng đa dạng hơn.
"Trước đây chúng ta chỉ có bốn lựa chọn - to, vừa, nhỏ và nhỏ xíu. Giờ đây chúng ta có tới 450 lựa chọn", Biggs ca ngợi.
Ngày nay nâng ngực trở thành loại phẫu thuật thẩm mỹ phổ biến thứ nhì thế giới, chỉ sau số ca hút mỡ. Tại nhiều nước, nâng ngực thậm chí chiếm vị trí đầu bảng. Không chỉ những phụ nữ khỏe mạnh muốn làm đẹp chi tiền nâng ngực, số bệnh nhân ung thư vú tìm đến biện pháp này ngày càng nhiều. Giúp bệnh nhân ung thư vú lấy lại tự tin và vẻ đẹp là mục tiêu mà Gerow và Cronin nghĩ đến lúc ban đầu, và đấy cũng chính là động lực khi họ thực hiện phẫu thuật.
Trong suốt nhiều năm, bà Lindsey kín miệng về ca nâng ngực, thậm chí có một người bạn trai của bà mù tịt về chuyện này. Hàng chục năm sau, Lindsey mới tiết lộ với gia đình và bạn bè.
Suốt 50 năm qua, bà vẫn vui sướng với kết quả của ca phẫu thuật, mặc dù bà cũng không cưỡng lại được ảnh hưởng của thời gian.
"Người ta có thể nghĩ rằng ngực của họ sau khi bơm thì cứ vươn cao thế mãi, nhưng không phải, nó cũng như những vòng một bình thường, tức là cũng xệ đi theo thời gian. Điều đó khiến tôi ngạc nhiên lắm. Lúc đầu tôi cứ tưởng bở rằng nó được như thế mãi".
Nhưng Lindsey vẫn hạnh phúc với một phần lịch sử mà bà đang giữ trong cơ thể. "Tôi được là người đầu tiên trên thế giới biết đến một thứ tuyệt vời đến thế", bà nói.
Thanh Mai (theo BBC)
Wednesday, March 28, 2012
Tuesday, March 27, 2012
NHẶT HOA TRÊN NET
Tất cả đều là VÔ THƯỜNG
1-Thời gian : Vô Thường
Tháng ngày
hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết
mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới Qua một ngày vui một
ngày.sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày mất một ngày.
Vui một ngày lãi một ngày.
2-Hạnh phúc : Vô Thường
Hạnh phúc
do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui
ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự
tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm
trạng.
3-Tiền : Vô Thường
Tiền không
phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng
tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại
thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người
cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền
mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua ? Nếu dùng
tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ ! Người khôn biết
kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.
(Khó lắm !?!?)
4- Đời sống : Vô Thường
“Quãng đời
còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải
thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm
“con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi,
luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công
nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
5-Thê´Gian : Vô Thường
-Tiền bạc
là của con ( không chắc lám) - Tài sản có thể bị mất vì các nguyên nhân:
1-Thiên tai, 2- Hỏa hoạn, 3- Pháp lênh của vua hay chính quyền tich
thu, quốc hửu hóa, 4- Trộm cướp, 5- Con cái.
- Địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
-Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
-Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
-Con tiêu tiền cha mẹ, thoải mái ; Cha mẹ tiêu tiền con, chẳng dễ.
-Nhà cha mẹ là nhà con ; Nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.
-Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
--Ốm đau trông cậy ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư ? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi.
Trông cậy vào đồng tiền ư ? - Chỉ còn cách ấy.
-Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm.
Chân lý của Đạo, thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất
quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát
hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm
lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng
bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu
dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.
Sunday, March 25, 2012
|
THƠ BUỒN CHO THƠ ĐI LẠC
|
|
|
|
Vào trang Web lạ thấy thơ tôi
Chữ ngả chữ nghiêng chữ ngậm ngùi Bên dưới lại đề tên người khác Nghĩ lại thơ mình cũng nổi trôi Thơ mình đi lạc mình đâu biết Ba phần còn lại một phần thôi Người ta bắc cóc thơ đem nhốt Trong chiếc lồng son cửa sáng ngời Thơ tôi nghèo lắm nhưng chung thủy Vẫn ở quanh tôi dẫu khóc cười Sao nỡ cho thơ sầu ly cách Thơ mất tôi như người xa người Tôi nghèo, thơ chỉ dăm ba chữ Nhưng quý còn hơn vốn vàng mười Tôi lạc mất thơ đêm không ngủ Vào ra nào biết tiếng cười tươi Người ta giàu lắm thơ vung vải Mất một bồ thơ chẳng bồi hồi Tôi mất thơ đi dù một chữ Lòng buồn chưa biết thuở nào nguôi Sao không đánh cắp thơ người khác Kẻ chẳng qúy thơ, mất vẫn cười Lại nhằm thơ tôi giây đi lạc Sao bắt thơ tôi biệt cõi đời Tôi biết thơ mình đầy nghĩa khí Cố đòi cho được tự do thôi Vốn tính khoan hoà tôi đâu nỡ Chỉ mặt gọi tên kẻ biếng lười Không chịu suy tư không chịu viết Chờ thơ đi lạc bắt về chơi Lấy lẽ Công Bằng đem phân xử Thì nên chú thích trong ngoặc đôi "Thơ nầy trích từ Trần Kiêu Bạc" Tôi rất vui và người cũng vui Thơ tôi mai mốt còn đi lạc Vẫn mãi của tôi, vốn vàng mười. TRẦN KIÊU BẠC |
|
PHÚT THẬT LÒNG VỚI NGÔI TRƯỜNG CŨ
|
|
|
|
Khi trống trường báo giờ học đầu tiên Hàng rồng rắn sẵn sàng bên cửa lớp Những chân sáo đứng im không được Mái đầu nhấp nhô không xếp thẳng hàng Viên phấn tròn lạc bên góc hành lang Chờ gom lại trên bàn Thầy ngay ngắn Tấm bảng đen cả ngày yên lặng Reo vui theo từng con toán so le Lâu lắm rồi từ lúc hết tuổi thơ Trường có giữ từng viên phấn nhỏ Hành lang dài còn in chân sáo cũ Những mái đầu chưa biết rẻ đường ngôi? Góc sân buồn còn giữ chút ô mai Còn bó đũa trong giờ chơi mười phút Những cô bạn chưa từng quen áo ngực Đôi lúc nhìn lầm cứ tưởng con trai? Thầy nói các con là hy vọng tương lai Không ai hiểu chỉ lén nhìn qua cửa Bên ngoài kia những cánh diều no gió Những trái me non chờ ai đến hít hà! Bây giờ lớn rồi thấy xa ơi là xa Thật lòng mình không trách trường chi hết Giữ sao được tuổi ngây thơ bay mất May còn lời Thầy không theo gió cuốn đi! Một chút đợi mong là ngày sẽ quay về! TRẦN KIÊU BẠC |
ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ
Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút
Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi
Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười
Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo
Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người
Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi
Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu
Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo
Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con
Phải chi còn mưa vột rớt hoàng hôn
Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt
Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu
Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật
Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt
Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa
Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…
TRẦN KIÊU BẠC
TÊN GỌI TÂY NINH RA
ĐỜI TRONG HOÀN CẢNH NÀO?
"Đêm 18 tháng 5 năm Quý Tỵ, 1833, Lê Văn Khôi tập
hợp phe đảng phản kích triều đình.Trong thời gian ngắn, toàn Nam Kỳ , kéo từ
Biên Hòa đến tận Hà Tiên ngày nay, đều nằm dưới quyền cai trị của Lê Văn
Khôi"
Trần Minh Tạo
Tháng Giêng năm Canh Thìn (1820),
thái tử Đởm kế ngôi Gia Long làm vua.Đặt niên hiệu Minh Mạng. Năm 1832, khai
quốc đại thần, Tổng trấn Gia Định thành Lê Văn Duyệt qua đời. Vì có hiềm khích
cá nhân từ trước,vua Minh Mạng và một số quần thần cùng phe nhân đó khởi động
cái việc gọi là luận tội lúc còn sống của Lê Văn Duyệt.Kết quả:Lê Văn Duyệt bị
truy thu quan tước, mồ mả bị xiềng xích và san bằng ;con nuôi là Lê Văn
Khôi bị bắt giam nhưng tổ chức vượt ngục được.
Đêm 18 tháng 5 năm Quý Tỵ, 1833, Lê Văn Khôi tập hợp phe đảng phản kích triều
đình.Trong thời gian ngắn, toàn Nam Kỳ , kéo từ Biên Hòa đến tận Hà Tiên ngày
nay, đều nằm dưới quyền cai trị của Lê Văn Khôi. Lúc đó ,triều đình Minh Mạng
sai binh tướng phản công quyết liệt. Lê Văn Khôi bèn cử người sang Tiêm-La (Thái Lan ngày nay) cầu cứu. Nhân cơ hội
này,Tiêm-La xuất liền 5 đạo binh. Đạo thứ nhất, thủy binh, với 100 chiến
thuyền, đánh chiếm Hà Tiên. Đạo thứ hai, vừa thuỷ vừa bộ, đánh chiếm thủ đô Nam
Vang, lật đổ triều đình thân Việt Nam ở đây, đưa lực lượng thân mình lên thay
rồi đánh lấy tiếp Châu Đốc và An Giang. Đạo thứ ba, đánh lấy Cam Lộ (Quảng Trị). Đạo thứ 4, đánh lấy Cam
Cát, Cam Môn (Miền Trung).
Đạo thứ 5, đánh lấy Trấn Ninh (Phía tây
Nghệ An bây giờ). Mục đích chính là thôn tính Nam Kỳ của Việt
Nam.
Khi hay tin bị đồng loạt tấn công, vua Minh Mạng sai Trương Minh Giảng và
Nguyễn Xuân, lấy quân vùng Gia Định, tiến về mặt Châu Đốc, An Giang đánh kìm
chận quân Tiêm La lại. Tại mặt trận Cam Lộ, Cam Môn, Cam Cát, Trấn Ninh, giao
cho Lê Văn Thụy, Phan Văn Điển và Nguyễn Văn Xuân chống giữ. Mặt khác, bí mật
hỗ trợ lực lượng Khmer thân Việt Nam nổi dậy kháng cự Tiêm-La ngay từ trong
nước. Chẳng bao lâu sau, trên dưới một tháng, quan binh nhà Nguyễn thu phục
được Hà Tiên,Châu Đốc,An Giang ;đẩy lùi toàn bộ liên quân Tiêm La-Khmer-Lào ra
khỏi lãnh thổ Việt Nam. Nhân đó, tiến chiếm thủ đô Nam Vang.Đưa vua Chân Lạp
cũ, là Nặc-Ông-Chân về nước.Sau đó, Trương Minh Giảng và Lê Đại Cương được lệnh
lập ngay một đại đồn,gọi là đồn An Nam, nằm gần thủ đô Nam Vang.Trực tiếp tiến
hành bảo hộ triều đình Nặc-Ông -Chân vẫn còn bị người Tiêm La đe dọa từ biên
giới phía Bắc,Tây và Tây Nam.
Năm sau,1834, Nặc-Ông-Chân mất.Vì không có con trai,nội bộ triều đình Chân Lạp
bắt đầu lủng củng và chia rẻ.Năm 1835,Trương Minh Giảng lập một người con gái
của Nặc-Ông-Chân, tên là Ang-Mey, làm quận chúa.Đặt cho tên Việt Nam là Ngọc
Vân.( Sau này ,khi quân đội Việt Nam
triệt thoái về nước ,nàng quận chúa người Khmer này “lưu vong” theo .Bà
cùng hoàng tộc sống hẳn tại huyện Phú Châu,thuộc tỉnh An Giang bây giờ.Cách
biên giới Kampuchia hiện nay không quá 30 cây số.Nằm cặp hữu ngạn Tiền giang).Song
song đó,vua Minh Mạng ra lệnh biến thẳng nước Chân Lạp thành một Trấn của Việt
Nam,có tên gọi là Trấn Tây.Chia toàn Trấn này ra làm 2 huyện và 32 phủ. Giao
cho Trương Minh Giảng làm Tướng Quân thành Trấn Tây (kiêm Tổng đốc 2 tỉnh An Giang và Hà Tiên ở bên Việt
Nam.Lúc này An Giang bao trùm luôn các huyện thị phía Nam tỉnh Đồng Tháp bây
giờ ,gồm có Lấp Vò,Lai Vung ,Sa Đéc ,Châu Thành). Lê Đại Cương làm
Tham Tán đại thần thành Trấn Tây (kiêm
tuần phủ tỉnh An Giang).Cải bổ thống chế Bùi Công Huyên làm đô đốc
thành Trấn Tây,có nhiệm vụ thống lĩnh liên quân Việt Nam và Chân
Lạp trong sứ mệnh vừa kiềm chế âm mưu bành trướng của người Tiêm La vừa
sáp nhập,thôn tính dần Chân Lạp vào bản đồ Đại Việt.
Tuy nhiên,được vài năm,do sự nhũng nhiễu,hà lạm,hiếp đáp quá đáng của quan quân
Việt Nam đang thực hiện sự “bảo hộ” tại đây,người Chân Lạp bắt đầu nổi dậy.
Người Tiêm La nhân đó xúi giục và giúp đỡ thêm vào nhằm vừa mưu toan chiếm lấy
Chân Lạp vừa tìm cơ hội tấn công xâm lược toàn vùng Nam bộ của người
Việt.
Nắm được tình hình này, tháng 7 năm 1836,Trương Minh Giảng xin vua Minh
Mạng lấy một phần đất phía tây bắc tỉnh Gia Định, giáp giới nước Chân Lạp, vốn
thuộc huyện Bình Dương và Thuận An, phủ Tân Bình lâu nay, làm một phủ mới, gọi
là Tây Ninh với hai huyện trực thuộc bên dưới, đó là Tây Ninh và Quang
Hóa. Phủ lỵ sẽ nằm tại huyện Quang Hóa, “phía
tả có sông Tiểu Đà thông với Quang Hóa”, “phía hữu có đàng lục bộ thông đến Trọc Giang
(giáp Biên Hòa)”, nằm trên
một con đường “thẳng đến con đàng lớn xứ
Kha Lâm” (Ka-Tum bây giờ),
“đất rộng bằng và tốt”,“người Hán và người Mọi ở xen nhau cày ruộng làm ăn”.
Theo tờ tấu của Trương Minh Giảng, việc lập Phủ Tây Ninh giáp nước Chân Lạp là
để “Trong, bền vững bờ cõi thành Gia
Định”, “Ngoài, mạnh thêm thanh thế xứ
Trấn Tây”(Tức là nước
Chân Lạp của người Khmer đang do quan quân người Việt bảo hộ).Và,
bấy giờ, trước đề xuất này, vua Minh Mạng đã đồng ý. Như vậy, tên gọi Tây Ninh
đã ra đời trong bối cảnh lịch sử này. Nó là tên của một phủ mới thuộc về tỉnh
Gia Định, vào đời vua Minh Mạng.Nếu cần hiểu nghĩa “chiết tự” của tên gọi “Tây
Ninh” là gì, đoạn văn trong tờ tấu nói trên của Trương Minh Giảng
có lẽ cũng đã giải thích đầy đủ.
Sa Đéc Đồng Tháp ,mùa xuân 2008
Sách
tham khảo chính:
- Việt Nam Sử Lược của Trần
Trọng Kim
- Quốc Triều Chính Biên
Toát Yếu của Quốc sử quán triều Nguyễn
- Gia Định Thành Thông Chí
của Trịnh Hoài Đức.
|
RAY RỨT KHÚC KINH BUỒN
|
|
|
|
Đêm đặc quánh chảy
đen qua lòng đất
Chiều tơ vàng gió khẻ quét sân ga Lữ khách ôm chuổi ngày buồn cao ngất Buổi chia tay quên rót chén quan hà! Theo vó ngựa đã đành thân lãng tử Bóng quê hương da diết mộng quay về Dốc phong sương ngăn bàn chân kiếm sĩ Nhạc u hoài vẳng tiếng sáo Trương Chi Thoảng bên trời mang cuộc đời dâu bể Lơ lững hồn quanh chiếc bóng Mỵ Nương Cuộc phù sinh còn nỗi đau trần thế Lời thực hư chưa khép chuyện hoang đường Còn ray rứt khúc kinh buồn chưa đọc Bóng tình nhân đã trả lại tình nhân Đau một chút sao bồi hồi buồn khóc? Mắt dõi trông bóng xế cửa đường trần Vẫn thèm hát bài tình ca quê Mẹ Dẫu đơn côi tám nẽo cách xa mù! Lãng tử ơi ! Đêm buồn ghe tiếng dế Có mơ về cố quốc những ngày xưa? TRẦN KIÊU BẠC |
|
MƯỜI NĂM TÌNH CHIA XA
|
|
Mười năm mong gặp lại người
Mong tìm thấy được nụ cười ngày xuân May còn mái tóc mượt xanh Còn trong ánh mắt trọn dành cho nhau Muối chưa làm trắng mái đầu Mà lòng mặn đắng bể dâu cuộc đời Mười năm lỡ gặp lại người Nay còn hiu hắt nụ cười buồn tênh Đò xưa sóng vỗ chao nghiêng Nên bờ bến cũ ôm riêng cõi buồn Mười năm ngỡ tóc còn hương Mà hồn bồ kết thả buồn trôi đi Tình trăm năm tưởng quay về Mười năm tình đã vội chia dặm ngàn Tình xa mấy nẻo cũng đành Thôi mười năm, chuyện chúng mình quên đi ! TRẦN KIÊU BẠC |
Saturday, March 24, 2012
NHẶT HOA TRÊN NET
LỜI VỢ DẶN
Tay bưng dĩa muối chấm gừng
Anh uống chút chút chứ đừng xỉn say
“Chào sân” rồi vọt về ngay
Con mình bịnh mấy ngày nay chờ… tiền
Lên non mới biết non cao
Ra đường mới thấy ào ào ma men
Ma lạng lách, ma vượt đèn
Ma ưa “đánh võng”, ma thèm… “ăn” lươn
Thân ma chết hổng ai thương
Chỉ tội người khác tai ương dài dài
Chồng ơi, vợ dặn câu này:
Rượu thì cứ uống nhưng say thì đừng.
T. T
Saturday, March 17, 2012
Sunday, March 11, 2012
|
MÙA ĐÔNG CÒN NỖI NHỚ
|
|
|
|
Muà Đông qua rồi đã mang
em đi
Trời không lạnh sao lòng mang
đầy gió
Thả gió ra lại nhốt vào nỗi
nhớ
Nhớ lên nhiều mà lòng vẫn
trống không
Ánh mắt nhìn theo như thể cuối
cùng
Đâu biết được gió Đông còn
quay lại
Em đi mang theo lửa tình đang
cháy
Thả tình yêu vào đáy
vực mênh mông
Anh bây giờ mớt biết thật mùa
Đông
Lạnh bên ngoài không bằng
trong ánh mắt
Mắt quay đi làm nỗi đau
có thật
Bao la buồn trong biển
nhớ vòng cung
Mình chia tay nhau chắc lần
sau cùng
Đã biết được gió đi
không trở lại
Cớ sao đêm đêm nhớ em anh vẫn
thấy
Em trở về trong mây xám mùa
Đông!
TRẦN KIÊU BẠC
|
|
NHỚ TỪ BÊN NẦY SÔNG
|
|
|
|
Bên nầy sông Đồng
Nai nhớ bên kia sông
Đứng bên bồi chờ ai
từ bên lở
Đêm hoa trắng tỏa mùi
hương nhung nhớ
Hương trở về người đã
vội quay đi
Hoa thủy chung, nước
mắt lại tình cờ
Rơi vội vã trên nếp
nhăn vầng trán
Người quên đi một khúc
đời lãng mạn
Quên cả thời áo ướt
đội mưa chung
Nhớ đi ngang, nhớ
cũng ngập ngừng
Thương về lại,
thương chỉ còn một nửa
Muốn một mình hất
tung nỗi nhớ
Cho nhớ bay xa,
thương bám eo người
Một mình, đêm, gió
cũng mồ côi
Sông buồn trôi đưa
nước về bến lạ
Nước trôi đi sẽ hòa
vào biển cả
Chỉ còn tình ở lại
nhớ thương!
TRẦN KIÊU BẠC
|
Monday, March 5, 2012
|
NHỮNG KHÚC THƠ TÔI
|
|
Thơ đến từ trái tim
Chảy theo dòng máu đỏ Lần qua ngón tay êm Thơ len vào hơi thở Thơ khóc trong võng nôi Thâu đêm trong mắt Mẹ Thơ gọi thời tuổi trẻ Bay bổng cánh diều cao Thơ nằm trong ca dao Lời ru xưa vọng lại Con sông buồn sóng đẩy Mang thơ đi cuối trời Thơ tiễn người xa người Thơ reo tình quấn quít Từng đêm nằm thao thức Hồn nhiên đợi thơ về Trong cảnh đời dâu bể Thơ luôn ở bên mình Khi rời xa nhân thế Thơ chảy ngược về tim Trong những giây lặng im Thấy thương thơ quá đỗi Nếu con tim biết nói Ngàn lời cảm ơn thơ. TRẦN KIÊU BẠC |
Sunday, March 4, 2012
XIN RỦ NHAU VỀ KỶ NIỆM ƠI!
Cùng gọi nhau về tuổi đôi mươi
Tuổi mộng tuổi mơ đẹp nhất đời
Đã xa như chẳng còn gặp lại
Không nói cùng nhau dẫu một lời
Nhìn quanh trong đám ngây thơ cũ
Thấy đã xanh rêu một góc trời
Bè bạn ai còn ai đi mất
Như khắp vòm trời sao đổi ngôi
Mùa Đông chen tỏa vào Thư viện
Rung ghế nhìn quanh cuộc đổi dời
Tuổi của bút nghiên tràn giọt mực
Một mình sao chẳng thấy lẻ loi
Sau cuộc phong ba lòng bảo táp
Đau kỷ niệm xưa những khóc cười
Bao giờ gặp nhau trong tay ấm
Thương nhớ như tràn ngập biển khơi
Mặc cho sương rụng đầy vai áo
Vẫn còn trong mắt nỗi mừng vui
Ước chi tình bạn còn trong sáng
Để giữ cho nhau mãi nụ cười
Bốn mươi năm chẳn ai còn nhớ
Hay chỉ đi về mỗi một tôi?
Nhớ nhau xin tạ lòng tri kỷ
Mặc cho mưa gió mãi dập vùi
Đêm nay nhớ lại nhiều năm trước
Một mình lại không muốn lẻ loi
Vứt tung một đống hình ảnh cũ
Xin rủ nhau về kỷ niệm ơi!
TRẦN KIÊU BẠC
Subscribe to:
Posts (Atom)























.jpg)








